wap truyen, doc truyen online, truyen tinh yeu, truyen ngan, truyen dai, truyen cuoi, truyen kiem hiep, truyen ma, blog truyen

Ngày trước, tại cửa tòa nhà có văn phòng công ty tôi người ta đưa về hai chậu cây cảnh rất đẹp và to, mỗi sáng đi qua nhìn cái màu xanh mướt với dáng cao ráo bệ vệ như hai thần hộ mệnh đứng bên cửa làm cho tôi có cảm giác rất bình an. Nhưng rồi tôi để ý hai cây đó chỉ thi thoảng được cô bé lễ tân xinh xắn trong bộ jip văn phòng chạy ra đổ vội vài bình nước chứ không hề có ai chăm sóc tỉa tót cả. Thế nên chả mấy chốc tôi thấy cây đã mọc lung tung không còn giữ được cái dáng vẻ ban đầu như ngày mới về nữa.



Hình như ban quản lý cũng nhìn ra cái tôi nhìn nên chỉ sau hôm tôi nhận ra cái sự thiếu quan tâm của mọi người với cái cây đã xuất hiện một cậu chàng trẻ măng, mái tóc cháy vàng vì nắng hay nhuộm đã phai tôi cũng ko rõ lắm. Anh chàng mặc chiếc áo bảo hộ màu xanh xộc xệch và chiếc quần phải xắn thêm mấy gối, chắc bởi nó quá to so với tầm vóc. Đi kèm với anh chàng đó là một người đàn ông trung niên đậm người da ngăm đen cũng bộ quần áo bảo hộ như anh chàng nhưng hình như có thêm cái mác của công ty môi trường nào đó mà tôi nhìn không ra. Người đàn ông cầm cái kéo dài và to và phải dùng cả hai bàn tay mới có thể sử dụng nó, lướt chiếc kéo một cách thành thục trên từng nhánh caanh người đàn ông vừa làm vừa hướng dẫn. Lạ một điều là tôi thấy rõ sự bất mãn và miễn cưỡng của chàng trai trẻ kia và cả cái miệng làu bàu khi người đàn ông để lại cái kéo rồi lên chiếc xe máy bỏ đi.



Anh chàng ở lại bắt đầu đánh vật với chiếc kéo khó nhọc cắt từng nhánh lá nhô ra một, có đôi thi trượt tay cắt hơi lẹm vào trong làm cái cây như bị ai đó cầm liềm phạt mất một góc. Đến cuối buổi chiều hôm ấy lúc đi làm về tôi vẫn thấy cậu chàng đang hì hục tỉa nốt phần gốc, đôi môi mím chặt có lẽ vì giận dữ nhiều hơn là vì dồn sức, từng giọt mồ hôi vẫn chảy dài qua gò má đầy xương xẩu rồi thấm xuống chiếc áo bảo hộ đã ướt nhẹp khi nào. Tôi cũng muốn dừng lại để nói câu gì đó nhưng nghĩ chả liên quan đến mình nên bước thẳng ra nhà xe để về.



Và cứ thế hàng tuần tôi thấy cậu chàng đến cắt tỉa cây vào một ngày cố định trong tuần, bàn tay cầm kéo dần thành thạo hơn và mấy cái cây cơ quan chúng tôi đã ổn định hơn về hình dáng, nó lại trở lên bệ vệ oai phong như ngày nào. Tự dưng tôi lại thấy quý người đã làm công việc đó. Một vài lần tôi có đi qua dúi cho cậu chàng bao thuốc lá dở của anh em trong công ty vứt lăn lóc, có khi là vài chiếc kẹo cao su tôi hay để sẵn trong túi để khử mùi bia bọt.



Tất nhiên là anh chàng cũng cởi mở với tôi hơn, tôi được biết nhiều về anh chàng hơn. Cậu ta tên là Quân, quê cũng ở một tỉnh giáp với hà nội, ở nhà học hành không đến nơi(theo như Quân kể) nên làm ruộng là chính, những lúc nông nhàn như thế này Quân theo bạn bè lên hà nội làm thuê kiếm thêm chút tiền tích cóp hy vọng sau này đủ tiền cưới vợ. Tôi cũng được Quân cho biết là thực sự Quân làm cái nghề cắt tỉa này là bất đắc dĩ, tại cái trung tâm việc làm Quân trót nộp tiền vào người ta giới thiệu công việc này là làm việc cho tòa nhà chứ ko nghĩ là làm cho một cty chuyên cắt tỉa cây và dọn dẹp vệ sinh. Công việc hàng ngày của Quân là vác kéo đi khắp các tòa nhà để tỉa tót cây cảnh. Như Quân nói “ Lúc đầu làm em chỉ muốn cắt bố cái cây mà bỏ về chứ tỉa tót gì”



Mọi chuyện cứ như thế có lẽ tôi đã không có gì để nói, nhưng vào một ngày nọ, trong một buổi trưa mưa gió khi tôi ra khỏi cái phòng máy tính của mình nhìn xuống sân qua cửa kính, tôi thấy Quân đang ngồi thừ người bên gốc cây, mặt cúi gằm để mặc những hạt mưa táp vào đầu vào tóc chiếc kéo nằm xiêu vẹo một bên gốc. Tự hỏi ko hiểu có chuyện gì với anh bạn trẻ mà tôi cảm thấy nói chuyện rất thật này tôi liền đi xuống kéo cậu ta vào quán café gần đó. Suốt lúc đi bộ vào quán cho đến khi nhấp được chút trà gừng nóng cậu ta không hề nói gì, đôi mắt có vẻ gì đó vừa buồn vừa thất vọng pha chút uất ức. Tôi cũng kệ không hỏi gì vì đơn giản là Quân sẽ tự nói với tôi không cần tôi phải hỏi. Và quả là như thế Quân cất cái giọng ồm ồm hơi có chút nghẹt hỏi tôi:

- Anh đã yêu bao giờ chưa?

Thoáng ngẩn người để bao nhiêu bóng hình lướt qua trí óc mình tôi trả lời luôn:

- Mày nghĩ anh tầm tuổi này chưa bao giờ yêu có bảo chưa mày cũng bảo anh hâm. Thế có chuyện gì? Bị người yêu đá ak hay đang tương tư 9x nào.

Trái với suy nghĩ của tôi giọng Quân yếu ớt:

- Không…. E..m có ..ng..ười.. yêu rồi! Ở quê anh ạ

Tôi cướp lời luôn:

- Thế rồi sao! Nó đi lấy chồng hay yêu thằng khác

Quân thểu não:

- Không phải vậy! em ấy em .. ấy..

Tôi làu bàu:

- Làm sao thì nói luôn ra đi cho rồi! con trai gì mà kém thế có câu nói nói không xong thì còn làm được gì cho đời.

Quân nhỏ hẳn giọng xuống thì thào với tôi:

- Cô ấy có bầu anh ạ! Có thai ấy! Em.. Emm..

Tôi không truy hỏi nữa tự dưng cảm thấy không gian rộng rãi của quán cà phê đang thu hẹp lại để bóp chặt lấy tôi, bóp chặt lấy chiếc bàn tròn nho nhỏ này lại. Đang muốn lựa câu gì đó để nói thì Quân đột ngột lên giọng rất ấm ức:

- Nhưng em chưa muốn cưới! em bảo cô ấy bỏ đi thì cô ấy cứ khóc không chịu nghe em. Có phải là em quất ngựa truy phong đâu, em thực sự chưa muốn có đứa bé ấy bây giờ, mà bạn em bảo ra viện mua thuốc uống 2 hôm là ra hết lại bình thường chứ có làm sao đâu mà cô ấy cứ sống chết không chịu bỏ. Lại còn bảo không cần đòi e có trách nhiệm cơ chứ, cả làng biết hai đứa yêu nhau chứ có phải dấm dúi gì đâu. Sao cô ấy ích kỷ thế ạ! Anh xem có cách nào để giúp em thuyết phục cô ấy với!

Như trút hết được sự ấm ức Quân với lấy cốc trà tu một mạch mà chẳng thèm nhìn đến khuôn mặt với nhiều cảm xúc đan xen của tôi, một niềm vui nho nhỏ khi được một người xa lạ tin tưởng và tâm sự, đan xen với nó là sự bối rối bởi tôi cũng không biết phải khuyên thế nào. Tôi không muốn đấy là cú shock với cô gái trẻ chưa biết mặt biết tên, cũng không muốn làm hỏng niềm tin nho nhỏ của anh bạn trẻ này. Không còn cách nào khác tôi đứng dậy gọi tính tiền trong ánh mắt ngỡ ngàng của Quân:

- Em đi theo anh

Giọng tôi đầy quả quyết khi dẫn Quân quay trở lại gốc cây hàng ngày Quân tỉa tót, chiếc kéo vẫn nằm lăn lóc trong đám đất nhão nhoẹt vì mưa. Tôi cầm lấy chiếc kéo tuy vụng về nhưng đầy dứt khoát đặt thẳng vào nhánh cây gần nhất rồi cắt mạnh. Cành cây lìa xuống kéo theo hàng loạt những giọt nước mưa đọng trên lá lộp độp nhỏ xuống như những giọt nước mắt, nơi sát cành rỉ ra những dòng nhựa tựa như cánh tay ai đó rỉ máu. Giọng Quân phía sau tôi đầy giận dữ và hốt hoảng khi giật lấy cái kéo từ tay tôi:

- Sao anh lại làm thế! Em sẽ bị phạt đấy anh hết trò rồi ak

Tôi lạnh lùng:

- Anh cho e tiền phạt được chưa, bây giờ đến lượt em cắt, chọn một cành mà cắt

Quân nhìn tôi hơi ngạc nhiên một lúc rồi buồn bã lắc đầu. Tôi tiếp lời

- Sao em không cắt, cắt đi anh cho tiền em phạt không phải sợ

Quân tiếp tục lắc đầu:

- Vấn đề không phải tiền phạt anh ạ!

- Vậy vấn đề là gì, không phải ngay từ ngày đầu tiên e đã không thích nó, em đã ko muốn nó, e đã muốn chặt ngay nó còn gì

Quân thở hắt ra hạ cây kéo dài xuống:

- Đúng là thế nhưng hàng ngày nó được chăm sóc bằng công sức của em, được em nâng niu tỉa tót dù thực tế e không muốn làm việc này. Em cảm thấy mình không đủ sức để cắt đi một cành dù nhỏ.

Đến lúc này tôi mới vỗ vai Quân:

- Em nói đúng, người yêu em cũng thế em ạ! Cô ấy không thể bỏ cũng như em không thể cắt cây, vì đứa bé ấy cho dù cô ấy không muốn cũng gắn chặt với cơ thể cô ấy, ăn những gì cô ấy ăn, ngủ cùng với cô ấy và lớn lên trong cơ thể cô ấy cũng giống như chiếc cây này ngày một đẹp dưới bàn tay em. Hãy đặt mình vào cô ấy trước khi lên án hay ép cô ấy làm điều gì em ạ! Đó là điều ngày xưa anh ước mình đã làm được như thế!



Tôi bước về công ty và để mặc Quân bên cạnh chiếc cây trong cơn mưa nhỏ dần, không quay lại nhưng tôi vẫn nghe thấy tiếng kéo lách cách đang tỉa lại chỗ tôi vừa mới phá.



Từ đấy tôi không gặp lại Quân nữa cho đến 7 tháng sau tôi nhận được một bức thư của cô bé lễ tân tòa nhà, trên bìa chỉ ghi mỗi tên công ty và tên tôi. Tôi tò mò bóc nó! Bên trong chỉ vẻn vẹn một bức thư nguệch ngoạc vài dòng chữ! Em Quân đây! Em làm bố rồi! Nhờ anh mà em đã được làm bố! Làm bố vui lắm anh ạ! Anh làm bố đỡ đầu con em nhé! Sđt của em…

Tôi không đọc thêm nữa bởi mắt tôi chợt nhòa đi, phải tôi cũng được làm bố rồi, làm bố vui lắm, làm được điều tốt hạnh phúc lắm.!

Vậy là thu đã về rồi, thật buồn cười là a thấy thu về khi trên báo người ta viết bánh trung thu tăng giá mạnh. Anh không còn thấy thu bằng những chiều đèo e dọc phố đón từng cơn gió nhè nhẹ thổi, anh không thấy thu qua ánh hoàng hôn đỏ ối trên hồ tây. Anh đã là ai thế em nhỉ! Hẳn em mà biết anh của ngày hôm nay chắc em sẽ thất vọng lắm! Đôi mắt đen láy tròn xoe sẽ nhìn anh u uất, đôi môi mọng chín chỉ run run chứ ko mở ra đâu nhỉ.



Không! Anh không phải thế đâu, chỉ là anh muốn chôn mình vào khoảng tối của cuộc đời để mọi thứ trôi qua mà thôi, anh muốn đứng bên dòng đời với đôi mắt lạnh lẽo nhìn nó trôi em ạ. Anh muốn kệ đôi mắt mẹ buồn bã đầy vết chân chim, anh muốn kệ mái tóc bố bạc dần với tiếng thở dài ngày một nặng và anh kệ ngay cả khi con thằng bạn đã sắp vào lớp 2.



Nhưng hôm nay anh muốn làm gì khác, anh đã lấy chiếc xe đạp cà tàng ra đạp dọc phố để đi tìm em. Chiếc pedan lên xuống cùng đôi chân lười vận động teo tóp phối hợp với tiếng lạch cạch của bộ xích khô dầu thay cho tiếng cười ríu rít của e ngày nào. Thu về thật rồi em ạ! Gió thu nhẹ lắm nhưng vẫn đủ để anh cảm thấy gió đang xua anh đi sát lề đường tránh xa giải phân cách. Gió không còn được vờn qua mái tóc vuốt keo ngày nào vì giờ anh đã cắt đầu đinh, chắc gió cũng thấy xa lạ với gương mặt đen đúa bởi nắng bụi và bộn bề cuộc sống của anh. Anh mặc gió để đôi mắt còn đi tìm em, a thấy nụ cười em trên gương mặt của ai đó lướt ngang qua, thấy mái tóc của e trên tấm pano quảng cáo dầu gội, và đôi lúc có tiếng ai thánh thót làm a giật mình nhìn quanh.



Hồ tây đã hiện ra trong tầm mắt anh rồi, vẫn con đường thanh niên ấy vẫn những đôi trai gái tựa vào nhau dọc bờ, chỉ có anh là tựa vào chiếc xe để ngắm ánh hoàng hôn, những ánh sáng vàng chói lọi chuyển dần thành đỏ ối để rồi cả không gian sẽ trở về trong màn đêm. Em từng bảo muốn ngắm hoàng hôn bên người yêu mình phải không nhỉ, anh còn chưa kịp hỏi em là em đã được làm điều đó chưa. Còn anh giờ đây đang cô độc ngắm hoàng hôn em ạ! Anh tự hỏi liệu e có đứng đâu đó ngắm hoàng hôn như anh thế này không, có để gió thu luồn vào tóc mây, có cười khoe hàm răng trắng bóc nhìn mặt trời lặn dần không. Anh không biết, anh không hề biết, và có lẽ chưa bao giờ biết bởi không ai nói với anh rằng…. lòng đất lạnh ấy lại có hoàng hôn

Hai tháng! Hơn sáu mươi ngày lăn lộn với những chuyến công tác triền miên và bộn bề công việc, hôm nay tôi mới có tạm gác mọi thứ sang một bên để lặng lẽ tiến vào quán café quen thuộc của mình. Chọn một góc ngồi ít ánh sáng chiếu vào và vắng vẻ như mọi khi, để tôi có thể thả mình vào bóng tối nhìn ra ánh sáng bên ngòai, để thấy rằng dù nó là ánh sáng của buổi chiều tàn nhiều mây âm u nhưng vẫn vô cùng giá trị với đôi mắt nằm trong bóng tối.



Cô bé phục vụ chúm chím nụ cười đưa tôi menu chọn đồ uống nhưng tôi ko buồn chạm đến chiếc menu mà liến thoắng ngay khi nụ cười còn chưa kịp thu lại:

- Cho a Dimal dâu đá, thật nhiều đá nhé!

Cô bé hơi co người lại bởi cơn gió mang nhiều hơi nước báo hiệu một cơn mưa sắp tới vừa thốc qua những ô cửa của tầng hai quán café nhẹ nhàng nói:

- Trời hơi lạnh hay là anh uống ấm ấm nhé!

Tôi mỉm cười nhìn cô bé rồi từ tốn:

- Em cứ lấy như anh bảo đi, tưng đấy đá không đủ để lạnh hơn anh đâu

Rồi lại đưa mắt nhìn về những cơn giông đang kéo đến phía ngòai cửa sổ để mặc cô bé lắc đầu khó hiểu rồi ngúng nguẩy bỏ đi.



Cốc nước đặt trên bàn lâu rồi mà tôi chưa buồn đụng đến, chỉ thi thoảng với lấy chiếc khăn giấy lau nhẹ những giọt nước đọng quanh thành cốc như những giọt lệ long lanh dường như nó đã thành thói quen của bản thân tôi từ khi nào không hay, tôi vẫn sợ nhìn những giọt mồ hôi, sợ nhìn những giọt nước mắt dù chỉ là của một cái cốc vô tri vô giác. Chợt một giọng nói lanh lảnh vang lên kéo tôi khỏi dòng suy nghĩ viển vông:

- Anh đến lâu chưa! Đường hơi tắc lên e đến muộn chút!

Bàn tay vội vo viên tờ giấy trắng rồi kín đáo thả xuống nền nhà, hơi tựa vào chiếc ghế đệm êm ái tôi nhìn lên. Cất nụ cười nửa miệng rồi cất giọng hết sức trìu mến:

- Không sao! Em ngồi đi! Anh cũng mới đến thôi mà!

Em ngồi xuống đối diện tôi, bàn tay thon nhỏ với những chiếc móng được đánh màu tỉ mỉ đưa lên vuốt những giọt nước mưa đang bám vào những lọn tóc uốn xoăn quý phái nhuộm một màu nâu vàng. Đôi mắt cương nghị không còn nằm sau cặp kính nữa bởi em đã phẫu thuật trở nên dịu dàng hơn khi đi kèm với nó là đôi lông mày cắt tỉa gọn gàng và mềm mại. Đưa bờ môi tô son đỏ hồng nhấp hụm nước lọc của người phục vụ đưa ra em cất giọng tươi tỉnh:

- Hôm nay em lên Hà Nội đại hội cổ đông nên tự dưng muốn hẹn gặp anh, cũng phải 3 năm rồi em chưa gặp anh ấy nhỉ.

Tôi hướng đôi mắt mình vào em với một vẻ mặt đầy tâm trạng rành rọt từng tiếng:

“ Chính xác là 3 năm, 2 tháng, 14 ngày, 2h…” rồi cúi xuống ra vẻ xem giờ “ và 14 phút em ạ!”. Lặng đi gần 1 phút để mặc em mắt trợn tròn và cái miệng đang lắp bắp trên khuôn mặt đầy sự ngỡ ngàng tôi mới bật cừoi thật to

- Anh đùa đấy! anh cũng chỉ nhớ là hơn 3 năm thôi! Làm sao mà nhớ dai đến thế được.

Em dãn hẳn khuôn mặt đã xuất hiện những dấu vết của thời gian dù dấu vết ấy còn rất mờ và nằm dưới lớp phần nền e đánh lên trên nó.

- Anh vẫn biết đùa nhỉ? Thảo nào mà anh vẫn trẻ thế! Trông em với anh giờ như hai chị em ấy!

Tôi hơi trầm giọng xuống:

- Vì anh chưa phải một người đàn ông thực thụ mà!

- Sao anh lại nói thế! Theo anh thế nào mới là một người đàn ông!

Trả lời em trong nụ cười buồn với ánh mắt nhìn ra màn mưa ngòai ô cửa:

- Vì một người đàn ông thực thụ còn phải là người chồng, người cha nữa em ạ!

Câu trả lời dường như đã đem cả làn không khí dưới màn mưa ngòai kia vào tận góc trong của quán café, nó làm nụ cười trên môi e thu lại, làm đôi mắt đầy thắc mắc của em cụp xuống. Một không gian im lặng như trùm lấy tôi và em, đủ để tôi nghe thấy tiếng mưa va lộp độp vào cửa kính xen lẫn tiếng còi xe vọng vào. Không muốn kéo dài cảm giác này quá lâu tôi chuyển ngay chủ đề để lấy lại không khí

- Dạo này em thế nào! Cháu khỏe không! Công việc vẫn tốt chứ!

Em cũng rất nhanh lấy lại sự thăng bằng cho bản thân đáp lời:

- Cũng tốt anh ạ! Cháu ngoan lắm! em thi thoảng vẫn cho cháu lên Hà nội chơi. Công việc em vẫn thế nhưng giờ em đã quản lý nhà hàng của bố mẹ và đang tìm kiếm cơ hội đầu tư bất động sản trên này. Tạm thời em mới đầu tư vào cổ phiếu thôi, nhưng dạo này thị trường ảm đạm quá nên muốn quay sang mảng Bất động sản.

Rồi em kể về blue chip, kể về đội lái, kể về những giá trị thật và ảo của cổ phiếu, về những con người em gặp ở sàn ở đại hội cổ đông. Đôi mắt e sáng dần lên gò má e ửng hồng, điểm thường thấy ở em khi em nói về niềm đam mê về lý tưởng. Xong cổ phiếu e lại quay qua bất động sản, rồi vàng, rồi cơ hội kiếm tiền đang rất lớn. Tôi cứ như lạc đi trong những câu nói của em, không phải vì tôi mù tịt hoặc chỉ hiểu lõm bõm những thứ em nói mà tôi lạc bởi không biết tôi đang ngồi với ai. Tôi cố tìm ra em của ngày xưa trong người phụ nữ quý phái đang ngồi trước mặt nhưng hình như không được. Và chỉ đến khi chiếc điện thoại óng ánh trên tay em reo vang em mới thoát khỏi những giá trị kinh tế, những cơ hội kinh doanh để hấp tấp nói trong điện thoại “Vâng! Em qua xem ngay đây ạ!”.



Và cuộc nói chuyện của chúng tôi dừng lại bởi “Em phải qua Xuân La xem cái mảnh đất! Dịp khác em và anh sẽ nói chuyện nhiều hơn nhé! Rất xin lỗi anh!” tôi xua vội đôi tay “Không sao! Cũng muộn rồi mà! Anh cũng phải về ăn tối chứ ngồi mãi sao được! Đưa chìa khóa và vé xe anh dắt xe ra cho! Cũng may trời tạnh rồi”. Em mỉm cười nhìn tôi “Không cần đâu anh! Em đi ôtô xe đỗ ngay trước cửa rồi!”. Lặng người tôi nhìn theo bày tay em chỉ ra cửa nơi chiếc Camry bóng lộn đỗ gọn gẽ trên vỉa hè và tôi không buồn bước theo em, đôi môi hơi mấp máy khi cánh cửa xe em mở ra “Em… em khác quá”. Tôi nhìn thấy em như khựng người lại, bờ vai hơi run run nhưng chỉ trong giây lát rồi em lách người vào xe đưa đôi bày tay nhỏ nhắn vẫy chào tôi qua cửa kính và nổ máy phóng đi.



Bước đi lấy xe với một cảm giác hụt hẫng, tôi tự hỏi cái gì đã làm em như thế, em của ngày xưa đã đi đâu rồi! Những dòng suy nghĩ cứ đan xen theo từng bước chân tôi cho đến khi chiếc điện thoại rung lên nhè nhẹ trong túi báo hiệu có tin nhắn. Một tin nhắn của em “Anh ah! Em không thay đổi mà em chuyển động, anh không phải vẫn như ngày xưa mà anh ngừng chuyển động. Mọi thứ đều chuyển động sao anh cứ cố giữ mình đứng yên, đừng ở lại với quá khứ nữa anh ah! Mong rằng lần gặp sau em sẽ được thấy anh chuyển động”.

-Điện thoại(ĐT): Khi ta chưa có điện thoại ta ngày đêm ao ước có một chiếc chỉ cần nghe gọi nhắn tin là được

- Tình yêu(TY): Khi chưa yêu ai, chưa biết đến tình yêu ta ước ta chỉ cần có một người ta yêu và người ấy yêu ta, thế là đủ

- ĐT: khi ta có được chiec điện thoại với đủ các tính năng nghe, gọi, nhắn tin ta háo hức khám phá, ta gọi cho mọi người thông báo, ta nhắn tin tíu tít với bạn bè, ta nháy máy người quen để trêu chọc, ta bấm gọi 190 chỉ để nghe tiếng của cô tổng đài. Ta nâng niu giữ gìn và quyết không để mất và không cần gì hơn.

- TY: Có được người mình yêu và người ấy yêu mình, ta sung sứong hạnh phuc, ta thấy mình lâng lâng. Ta luôn muốn có mặt mọi nơi mọi lúc với người ấy, muốn chuyện trò tâm sự, muốn che chở bảo vệ người ấy cả cuộc đời. Ta nghĩ cả đời này sẽ dành cho người ấy mà thôi.

- ĐT: Một ngày tình cờ ta nhìn thấy bạn mình có chiếc điện thoại có thể nghe nhạc, rồi đứa khác có cái có thể chụp ảnh, xem phim. Có đứa lại có những chiếc điện thoại nạm vàng, khảm kim cương. Và ta lao vào tìm hiểu, hóa ra điện thoại có nhiều loại hay và đẹp thế, cái “nào ta cùng xoay”, cái “anh 1 kiểu em 1 kiểu”, cái “triệu phú pixel”, cái “đại dương huyền bí”, cái “đẳng cấp doanh nhân”…. Chiếc điện thoại đen trắng chỉ nghe gọi ntin của ta lăn lóc như cục gạch lúc nào không hay, những vết xước và những lần rơi làm mấy mảnh không còn làm ta bận tâm nhiều lắm, đôi khi ta còn mong nó hỏng để có cớ mua cái khác.

- TY: Cũng vào một ngày đẹp trời, ta thấy 1 nửa của bạn mình sao hay thế, người này duyên thế nói chuyện không chán bao giờ, người kia năng động quá lúc nào cung lien chân liên tay, có người chân dài mien man, giọng nói dễ thương vô cùng, cũng có người không có sắc đẹp không , năng động không nhưng vật chất vô vàn lúc nào cũng sẵn sàng sắm cho người yêu một đống đồ… Ta chợt ngó lại người yêu mình và chạnh lòng, ta không còn quá quan tâm đến những lần cãi nhau, đôi khi ta mệt mỏi bởi những cái nũng nịu hờn dỗi ngày xưa ta yêu, tự dưng ta lại mong một kết thúc để đi tìm những cái ta chưa bao giờ biết đến

- ĐT: Chiếc điện thoại cũ không được nâng niu bảo quản như ngày xưa chả mấy chốc mà trục trặc, ta chẳng chờ nó hỏng hẳn vội vàng tống khứ nó bằng cách bán vội hoặc cho không lấy tiếng để lao vào tìm kiếm những chiếc điện thoại sành điệu khác. Và những yếu tố đầu tiên ta xem xét chẳng phải là tính năng nghe gọi hay nhắn tin nữa mà ta quan tâm nó có sành điệu không, có nhiều tính năng không, có được bạn bè trầm trồ mỗi khi rút ra không. Và ta cứ chạy theo những chiếc điện thoại mới mỗi ngày một nhiều, và ta quên hẳn đi tính năng của điện thoại là Nghe, Gọi, Nhắn tin từ lâu lắm rồi.

- TY: Không trân trọng ty không quan tâm đến người yêu, chẳng mấy mà quan hệ đi vào trục trặc với những trận cãi vã triền mien, ta không cho người yêu chờ ta đến làm lành nữa mà ta chia tay chỉ với câu “mình không hợp nhau, chúc em hạnh phúc” để bắt đầu tìm đến những khía cạnh khác của tình yêu. Ta như được tháo cũi sổ lồng đi tìm những đôi chân dài mien man, những sự cung phụng vô bờ bến và ta quên mất tình yêu là Yêu và Được Yêu, ta chỉ quan tâm là mọi người nhìn vào có ghen tị với ta không, ta có người yêu xinh không, lắm tiền không. Và lúc này nếu ai đó hỏi ta TY là gì chắc ta chỉ còn biết trả lời “Thấy thoải mái là được”

- ĐT: Các chiếc điện thoại nhiều tính năng thì hay có nhiều bệnh, khi thì nghe nhạc không được, khi thì chụp ảnh không xong, có đôi khi màn hình màu nhòe nhọet. Ta mang đi sửa, và cái điện thoại nhiều tính năng sửa mất rất nhiều thời gian mà chẳng bao giờ dứt bệnh. Một lần khi thực sự chán nản với các lỗi ngày một nhiều của chiếc điện thoại ta vô tình nhìn thấy chiếc điện thoại chỉ có tính năng nghe gọi nằm trong tủ của anh thợ. Tiếng anh thợ vọng ra “Cứ như em dùng điện thoại đấy cả đời chả bao giờ hỏng có hỏng cũng tự tay sửa là xong vì nó đơn giản và mình hiểu từng bộ phận của nó”. Ta giật mình nhận ra ta chẳng hiểu gì về cái điện thoại ta đang dùng.

- TY: Những bóng hồng bao giờ cũng kèm với rắc rối, khi những điểm hào nhóang ngày xưa ta theo đuổi giờ với ta chỉ là nửa vời, õng ẹo, hâm hâm, dở hơi, đần thối ra. Ta thấy mệt mỏi thực sự, chợt nhận thấy ta giả vờ còn người ta thì giả tạo, tất cả cùng một mục đích là vênh với đời không bị thiên hạ chê cười. Ta cãi vã chia tay rồi tìm đến với người khác ngày một nhiều hơn chỉ để đi tìm một nửa của mình, để Yêu và Được Yêu.

Kết luận: Ai cũng biết là điện thoại để nghe và gọi, ai cũng hiểu Tình yêu là yêu và được yêu. Nhưng chẳng mấy ai để cái suy nghĩ đấy mãi trong đầu, để rồi quên đi cái định nghĩa căn bản ngày đầu ta ngẫm ra. Và để rồi ta lại lần mò về với chân lí của ngày xưa.



Ngồi buồn làm phép so sánh, các bạn đọc được đừng cười nhé! Biết đâu ngày sau bạn lại quay lại đề tìm bài viết này, như tìm lại cái chân lí tình yêu và định nghĩa của từ điện thoại

Nắng thiêu đốt căn phòng vỏn vẹn có 15m2 khiến mọi thứ muốn bốc hơi, ngay cả cảm xúc sáng tác của bản thân dường như cũng bị cái nóng cuốn đi. Ngừng lạch cạch bên con laptop đã cũ mèm tôi bực tức gập máy giật chiếc áo phông vứt như cái giẻ trên giường mặc tạm vào người xuống nhà trông hàng giúp mẹ nhằm xua đi cái nóng. Không khí của tầng 1 có vẻ dịu hơn khiến cái đầu tôi bớt bốc hỏa, thả mình lên chiếc ghế salon bật quạt số to nhất rồi với chiếc điều khiển bấm nút để màn hình tivi hiện dần. Chuyển kênh MTV tôi lim dinh đôi mắt theo giai điệu bài hát Breathless của Shayne Ward, miệng cười mỉm vì chợt nhớ đến một anh chàng quen trên blog từng hỏi “Anh có nghe nhạc nào khác ngòai BSB như anh nói trong chuyện không? Anh nghe Shayne Ward đi giọng cũng khá giống BSB đấy” Ôi! Những người bạn xa lạ!



Chợt có tiếng ai đó gọi mua hàng, tôi vặn nhỏ volume nhỏm người một chút nheo mắt nhìn ra ngoài cửa. Chà! Cô bé sinh viên năm 3 trọ gần nhà vẫn hay mua hàng nhà tôi và thi thoảng anh em nói chuyện khá hợp! Nhoẻn miệng cười tôi cất giọng:

- Mua gì thế bé?

Gườm gườm đôi mắt trong veo nhìn tôi rồi hơi gằn giọng:

- Bảo anh bao nhiêu lần không gọi em là cô bé cơ mà! Đừng cậy mình già mà gọi người khác bé nhé! Cho em cái kem

Mở tủ kem để hơi lạnh buót xộc lên mặt mang lại cảm giác thư thái tôi thò tay với cho cô bé chiếc ốc quế. Chiếc kem còn bọc giấy màu xanh đỏ vừa đến tay cô bé đã liến thoắng:

- Ah MTV! Cho e ngồi ăn ở đây rồi xem ké 1 lúc anh nhé!

Cái gật đầu của tôi còn chưa xuống hết thì đôi bàn chân nhỏ nhắn đã rũ vội đôi guốc đế cói rồi thoăn thoắn bước vào trong nhà ngồi bên chiếc tivi. Tôi cũng đóng chiếc tủ kem lại và ngồi ở chiếc ghế đối diện. Cô bé vẫn dán mắt vào màn hình tivi cái miệng nhỏ nhắn thi thoảng nhại theo một vài câu trong bài hát, mái tóc dài buộc đơn giản thả dọc đến ngang lưng và đặc biệt là nó không hề ép, một điều khá lạ giữa cái thời mà trẻ con nứt mắt cũng đòi ép và nhuộm tóc. Bờ môi phớt hồng khá mỏng giải thích tại sao cô bé rất thích buôn đủ thứ chuyện và tò mò. Vài mụn ruồi nhỏ đậu quanh miệng lí giải việc cô bé là khách quen của tủ kem nhà tôi.



Bài hát hết, cô bé lắc nhẹ mái tóc khá nhiều dầu quay sang hỏi tôi:

- Anh này! Anh cho em hỏi tí nhé?

Gật khẽ cái đàu tôi đáp:

- Rồi! Em cứ hỏi? Trả lời được thì a phúc đáp ngay

Cô bé thè lưỡi liếm chiếc ốc quế rồi cất giọng:

- Anh là con trai chắc cũng từng cưa cẩm? Thế có nguyên tắc gì để cưa gái không anh?

Tôi cười khẽ

- Có chứ! Thứ nhất là đừng nên tỏ ra mình quá thích người ta tránh người ta kiêu, thứ hai là hãy làm họ mất cảnh giác, thứ ba là xuất hiện trước mặt nhau ít thôi nhưng khi xuất hiện phải tạo ấn tượng đủ để gieo vào lòng người ta một nỗi nhớ nhung nào đấy.

Hơi ngạc nhiên cô bé nhìn tôi:

- Khiếp anh rành thế nhỉ? Chắc anh mà tán cô nào chả thoát đâu! Thế làm thế nào để cưa một chàng trai hả anh?

Hơi trầm ngâm tôi nhẹ giọng:

- Dễ lắm! Con trai rất thích chinh phục, hãy kiêu một tí huyền bí một tí nói ít cười duyên nhiều đảm bảo khối người muốn có được em cho dù em không phải hoa hậu.

- Nhưng nhỡ mình kiêu người ta bỏ đi ngay không thèm tán tỉnh nữa thì sao hả anh?

Đánh ánh mắt ra ngòai cửa tôi trả lời:

- Vậy thì chẳng có gì phải tiếc những thằng như thế! Mục đích của chúng nó đơn giản là được thì tốt không được cũng chẳng sao, có yêu thì cũng không bền được.

Gật đâu lia lịa cô bé nhìn tôi tỏ vẻ khâm phục:

- Àh ra là thế! Đúng là gừng càng già càng cay có khác!Thế tại sao người ta lại yêu nhau anh nhỉ!

Chỉnh chiếc quạt cho nó chuyển sang chế độ tự động quay tôi giải thích:

- Cái này khó nói cụ thể lắm nhưng anh cứ ví dụ thế này. Em thấy đấy người ta biết tại vì ánh nắng làm ta chói mắt nên người ta phát minh ra kính râm, người ta biết mưa ướt át khó chịu nên đá làm ra áo mưa. Nếu ta biết tại sao ta lại yêu nhau thì ta sẽ biết làm sao để không thể yêu nhau và điều đấy là không thể thế nên câu hỏi của em anh chắc còn lâu lắm mới có ai đấy có thể trả lời được cô bé ạ.

Như đã thỏa mãn với câu trả lời của tôi cũng là lúc chiếc kem trên tay chẳng còn, cô bé đứng dậy nở nụ cười tinh nghịch:

- Anh đúng là nhà tình yêu học! Triết lí gớm quá! Của em hết bao tiền ạ!

Tôi cũng nở nụ cười đạp lại cô bé:

- Thi thoảng hâm hâm tí cho vui! Của em 8k thôi!

Chìa tờ 10k bằng bàn tay thon thả trắng hồng cô bé cố hỏi câu cuối:

- Nhưng sao anh lại có thể trả lời khá tốt về những câu hỏi liên quan đến tình yêu thế? Mà em nghe cũng thấy có lí

Nhận tờ 10k từ cô bé tôi nói ngay không cần nghĩ ngợi:

- Ah cái này đơn giản lắm! Ví dụ như e sống trên trái đất thì e không thấy được hình dạng thật của trái đất, nhưng nếu e ở mặt trăng nhìn về e sẽ thấy rõ trái đất hình cầu, có biển, có lục địa với nhiều mảng màu khác nhau.

Cô bé hơi ngập ngừng:

- Nghĩa là anh…

Vuốt lại tờ 2k gõ nhẹ lên đầu cô bé tôi cười mỉm:

- Nghĩa là anh sống ngòai tình yêu cô bé ạ!

Nhím đã hồi sinh Nhím biết không?

Chẳng phải bởi “anh già” đầy tội lỗi

Nhím hồi sinh bởi nhừng người xa lạ

Những bro không biết mặt biết tên!



Nhím có nghe những lời óan trách

Dành cho kẻ tội lỗi này không

Nhím có biết bao người thương Nhím

Bởi kiếp người hủy dưới tay anh!



Anh đã biết làm sao để Nhím sống

Để nỗi đau vơi lại trong anh

Anh sẽ để thêm nhiều người biết Nhím

Dù biết rằng sẽ thêm kẻ hận anh

Mảnh vỡ tìm về


Đang cố rúc sâu vào chăn hơn để cố ngủ thêm cho một ngày chủ nhật thì cả cái gối phang ngay vào đầu kèm cái giọng của một bà cụ non:

- Dậy! cậu dậy ngay đi! Suốt ngày ngủ thế này bao giờ lấy được vợ

Mắt nhắm mắt mở tôi hằm hè với VA:

- Sao! để cậu ngủ đi hôm qua xem bóng muộn

Nhưng nào có xong với bà chúa con vốn sẵn được tôi nuông chiều này, VA giật ngay cái chăn tôi ra rồi kéo mạnh chiếc gối làm đầu tôi đập vào thành giường đau điếng

- Dậy! dậy cháu nhờ cái này gấp lắm rồi

Cơn đau làm cơn ngái ngủ đi qua nhường chỗ cho bực tức kéo đến, tôi gắt nhẹ

- Việc gì! Đang ngủ cứ quấy là sao

VA nhe hàng răng trắng bóc cười hì hì ngúng nguẩy vài lọn tóc xoăn nhuộm theo kiểu hàn quốc nào đó:

- Việc gấp và khó mới nhờ đến cậu chứ! Cậu giúp cháu nhé!

Tôi lắc đầu ngán ngẩm rồi ngáp một cái thật dài:

- Rồi! thế túm lại nó là việc gì

Chẳng phải hỏi đến câu thứ 2, VA đưa cho tôi 1 rổ gồm 3,4 chiếc băng cát-set cũ mèm có cái mốc trắng, có cái rối tung mù lên, khẽ giọng:

- Cậu làm sao lấy mấy bài ngày xưa cháu tự hát thâu vào băng ra với, cháu chẳng biết làm cách nào cả, mang ra ngòai hàng người ta bảo băng này chẳng ai dùng nữa, với chỗ nào làm được thì họ bảo băng mốc với hỏng rồi không cứu vớt được.

Tôi chau mày nhìn vào cái trán bướng:

- Hàng còn chịu thì cậu làm sao được, cái này chẳng là mớ đồng nát thì là gì, tha ở đâu ra vậy?

Mặt phụng phịu cô cháu tôi chu mỏ:

- Cháu mang từ nhà lên đấy, tí nữa thì bị mẹ cháu vứt đi, cậu làm cách nào giúp cháu đi cháu cần mấy bài hát ấy lắm.

Thở ra một hơi dài rồi chép cái miệng:

- Thôi được rồi! nhưng mà không chắc chắn đâu đấy

Chỉ chờ có thế VA nhảy tưng tưng reo lên:

- Thế chứ, cậu chắc chắn sẽ làm được mà, thế cậu làm trong ngày nay cho cháu nhé, giờ cháu phải đi sinh nhật đây, cậu nhớ làm nhanh nhé

Rồi chẳng thèm nhìn mặt tôi thêm lần nữa VA tung tăng chạy khỏi phòng bỏ lại tôi với đống băng gần như đã hỏng hết.



Đánh răng rửa mặt xong tôi quay vào nhìn lại đám băng catset, nhìn tôi đóan ít chúng cũng phải có tuổi đời xấp xỉ 10 năm, bụi và mốc bám kín những con vít. Phóng ra chợ trời mua tạm chiếc walkman cổ lỗ sĩ tôi hì hụi tháo từng chiếc ra để nối, lau cồn, rồi lắp ráp. Mọi thứ tạm ổn tôi bắt đầu đưa từng chiếc vào thử, đoạn được đoạn không có khi chạy một lúc lại rối tung lên khiến tôi phải ngồi chắt lọc từng đoạn bị hỏng để cắt đi. Cứ thế cho đến chiếc băng cuối cùng nhét vào bật nghe, tôi chợt nhận ra một giọng nói vô cùng quen thuộc, một giọng nói tưởng chừng như nằm lại trong quá khứ tội lỗi của mình. Tôi run run áp chặt tai vào headphone cố gắng nghe kỹ. Phải! đúng là nhím rồi, nhím cũng tự thâu những bài hát vào băng, bài có nhạc, bài không có, tôi nghe thấy cả tiếng cười thánh thót, tiếng hát trong trẻo. Và tôi đã cực kỳ cẩn thận để cứu chiếc băng của nhím, tôi bỏ cả cơm trưa không buồn ăn, tắt đt để được yên tĩnh làm việc. Kết quả tôi cũng cứu được già nửa cuộn băng.

Tôi định giữ nó cho riêng mình, như một kỷ vật của Nhím nhưng tôi chợt nhớ có bao người đang yêu thương nhím, đang mong chờ một cái gì đó thật hơn từ nhím. Và tôi quyết định share nó cho các bạn những người bạn đã giúp nhím hồi sinh, giúp nhím không còn tan vào hư vô!




Hồi kết:



Bài hát kết thúc cũng là lúc tôi đi xuống trong những tràng vỗ tay, tôi đi về phía em, em cũng nhấc từng bước chân về phía tôi. Em hỏi tôi trong đôi mắt rơm rớm lệ “Sao anh biết mà về?”, tôi cố cười thật tươi dù con tim đau nhói “Anh biết qua người bạn thôi! Anh về để chúc mừng em”, em gật đầu nhìn tôi cười hạnh phúc, đôi môi em định nói gì thì đã có tiếng giục “Vào trang điểm đi con để chuẩn bị nhà trai đến đón dâu”, em “vâng ạ” rồi vội vã quay sang tôi “Anh ở đây nhé! Em sẽ giới thiệu anh với anh ấy” rồi e quay người gọi “Hồng ơi! Đâu rồi!”, có tiếng dạ quen thuộc như ngày nào tôi vẫn nghe khi Hồng bên tôi phục tùng tôi. Rồi Hồng cũng đi ra đưa ánh mắt từ ngỡ ngàng chuyển sang cay độc nhìn tôi rồi hỏi em “Sao thế chị?”, em dặn vội Hồng “Em tiếp chuyện anh H nhé! Chị vào trang điểm đã”, tiếng Hồng “vâng” một cách khô khốc rồi lại gần tôi khi e vội vã chào tôi để đi.



Hồng đi trước buông lại giọng lạnh lẽo “Anh theo em”, tôi bước theo Hồng nhìn hồng xúng xính trong bộ váy áo, mái tóc được làm uốn xoăn nhìn rất qúy phái. Đến bàn nước Hồng kéo ghế mời tôi ngồi rồi từ tốn rót nước cho tôi. Cầm chén nước mà tôi không biết phải nói lời xin lỗi hay cám ơn tôi chỉ ấp úng trong họng “A.nh .. A..nh”, nhưng Hồng cũng không chờ tôi nói ra mà lạnh tanh ngắt lời “Anh cũng biết đường mò về đây cơ ah! Tôi tưởng anh sẽ mãi mãi biến mất rồi chứ! Cũng may anh đến muộn! Quá muộn để chị tôi có thể động lòng với anh”, tôi không dám đáp lời cúi gằm mặt xuống bàn để không phải nhìn vào đôi mắt của Hồng. Như chưa hả hê Hồng lại tiếp “May là chị ấy không lấy được anh! Không thì không biết chị ấy sẽ phải khốn khổ như nào! Tôi mong anh từ sau đừng gặp lại chị ấy! Để chị ấy yên ổn với gia đình sắp có của chị ấy”, giờ tôi mới mở miệng đáp lời “Anh biết! anh cũng không có y’ định gặp lại! A chỉ muốn chúc mừng và xin lỗi chị ấy” ngập ngừng một chút tôi tiếp “Và anh cũng muốn xin lỗi em nữa”. Nhưng những lời nói thật lòng này của tôi hình như chẳng có tác dụng gì, Hồng cười nhạt rồi đốp lại tôi “Xin lỗi ah! Liệu a phải đi tìm từng người xin lỗi không! Tôi không cần lời xin lỗi từ cái miệng anh đâu!” tôi định phân bua bỗng có tiếng trẻ con đâu đấy vọng ra “mẹ ơi! Mẹ ơi!”. Hồng đứng dậy mặc tôi ngồi ghế tiến tới đón một bé trai kháu khỉnh tầm hai tuổi đang chạy đến, tiếng Hồng từ sau lưng tôi vọng lại “Ah Tũn của mẹ đấy ah! Bố đâu mà để Tũn chạy này. Để mẹ lấy kẹo cho Tũn nào ra….” Tôi chỉ nghe đến đấy vì bước chân tôi đã ở ra ngòai đường rồi. Tôi cúi mặt xuống đường đếm từng bước về nhà trọ, mắt tôi dán xuống đường nơi có cái bóng đen của người tôi đang bước từng bước theo tôi, bóng đen của quá khứ, bóng đen của tội lỗi, nó vẫn mãi theo tôi như một phần không thể tách rời….





Tội lỗi đã kết thúc rồi các bạn. Sau hôm ấy tôi lại về với công việc, tôi vẫn không ngừng học hỏi, tôi đã chuyển sang những công ty lớn hơn. Về công việc tôi cũng đã có một vị trí nhất định với mức lương là 300$/tháng(một mức lương có thể nói là trung bình so với mặt bằng chung) nhưng tôi nghĩ đấy cũng là một thành quả của những nỗ lực không biết mệt mỏi của mình. Tôi vẫn đang cố gắng mở cho mình một công ty bằng cái vốn liếng ít ỏi của mình. Tôi hy vọng sẽ thành công để có thể viết thêm một câu chuyện khác về lập nghiệp.



Tôi cũng sắm sửa nhiều thứ trong nhà, tôi xây thêm phòng để đón Vân Anh lên học đại học, hiện VA đang là sinh viên năm thứ 2 một trường khá có tiếng tăm. Tôi chăm sóc, chiều chuộng, và dậy bảo VA hết mình, với tôi VA không phải là cái lò gạch cũ của Chí Phèo, và tôi cũng không phải là anh chàng giáo viên trong “Mắt Biếc” của Nguyễn Nhật Ánh để phải chạy trốn một bản sao của Nhím. Tôi coi VA là điều bé nhỏ duy nhất tôi có thể làm cho Nhím, là niềm tin và hy vọng của gia đình anh chị tôi và chưa bao giờ ngừng quan tâm chăm sóc VA cả.



Thời gian vừa rồi em có liên lạc với tôi nói về cuộc sống gia đình không tốt lắm, và em muốn li dị. Tôi đã bỏ 2 ngày để tìm gặp em, để cho em thấy rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng hòan hảo, đôi khi ta phải chấp nhận một thực tế là nó không như sách vở không như phim. Cái quan trọng nhất là, chỉ có cái đánh mất rồi mới thấy qúy nên em hãy đừng đánh mất gia đình, đừng để con gái em sau này sống không có ty của bố mẹ, và như em nói em vẫn yêu chồng thì không có cớ gì em bỏ lại tất cả. Sau đấy gd em lại hạnh phúc như bao gia đình khác.



Về hạnh phúc cá nhân thì tôi nói qua bằng một bài thơ con ếch tôi làm tặng mẹ(nhưng chắc ko dám đưa) sáng qua:



Mẹ giục!

Vợ đi con!

Con đáp

Chưa vội gì!



30 rồi!

Sao chưa vội?

Tóc bạc rồi

Mới tính sao?



Lắc cái đầu!

Con ngán ngẩm

Vợ con gì!

Lấy ai đây



Thở rõ dài

Mẹ kêu than

Đời tôi khổ

Con nó hành



Bỏ lên gác

Để mẹ gào

“Có ai chịu

Lấy con tôi”



Hy vọng những thông tin này đã giúp các bạn hình dung về tôi.

Mãnh vỡ tìm về

Chương 34


Tôi bắt xe khách tại bến xe Gia Lâm để về quê em, để tìm em, tìm lại người con gái tôi đã đánh mất. Thời gian gần 3 tiếng trên xe trôi nhanh hơn tôi tưởng bởi tôi đắm mình vào những kỷ niệm cũ, những hình ảnh của em ngày xưa. Chiếc xe đã đến bến phà Bãi Cháy, chỉ cần qua con phà này tôi sẽ đến nhà em. Chiếc phà từ từ rời khỏi bến ra biển, tôi chọn cho mình chỗ đứng cao trên boong phà để ngắm biển, để những cơn gió lồng lộng mang vị mặn của biển thốc vào người.



Chiếc phà dã vào bến đoàn người rên phà cũng hối hả lên bến, tôi cũng nhanh chân bước xuống phà để bắt đầu công cuộc tìm nhà em. Tôi chẳng có địa chỉ nhà em, chỉ biết nhà em có một cửa hàng ăn ở Hòn Gai và trong tay tôi bây giờ chỉ còn duy nhất số đt nhà em. Tôi muốn làm em bất ngờ với lại qua điện thoại tôi chẳng biết nói gì nên tôi quay 1080 để hỏi đc nhà thông qua số điện thoại. Cô tổng đài viên sau một hồi tra cứu đưa tôi một cái địa chỉ nhà bao gồm tổ và tên phuờng rồi hết chẳng có số nhà chẳng có tên đường. Cầm cái địa chỉ nhà chỉ vỏn vẹn vài chữ chung chung tôi lần mò hỏi đường. Rốt cuộc cũng có một anh xe ôm chở tôi đến địa chỉ trên còn lại thì anh ta bảo tôi tự mày mò vì một tổ có mấy chục hộ gia đình chứ không phải mỗi tổ là một nhà.



Hơi nản với lại trời cũng về chiều muộn nên tôi thuê một phòng trọ để tắm rửa rồi tối sẽ đi bộ hỏi dần. Cơm nước xong xuôi tôi tản bộ ngắm phố phường và dò hỏi nhà em, đất mỏ nên nhà ai cũng bụi đen phủ kín tường, con gái vùng than mà ai cũng trắng trẻo chẳng giống như tôi tưởng tượng tẹo nào. Ánh đèn xanh đỏ đã bật dần lên dọc con phố nhỏ, tôi vừa đi vừa lọ mọ hỏi địa chỉ nhà em, tôi nói tên em nhưng chẳng ai biết, người ta bảo phải biết tên bố mẹ thì may ra mới chỉ được, còn ở đây thì nhà làm hàng ăn nhiều lắm sao mà chỉ được. Thất vọng tôi cứ đi dọc khu phố nhìn quanh hy vọng sẽ thấy bóng dáng nhỏ nhắn của e ở đâu đấy nhưng chẳng có bóng hình nào như tôi mong đợi cả. Chán nản định gọi điện thẳng vào nhà e để xin địa chỉ tôi chợt nhớ ra mình có thể hỏi tên bố em thông qua tổng đài 1080. Mừng qúynh tôi vội vã bấm máy để xin tên chủ số thuê bao, cô gái trực tổng đài lần này không làm tôi thất vọng, tôi đã có được tên đầy đủ của bố em. Và tôi đã tìm được nhà em, một ngôi nhà khoảng 200m2 tòan bộ tầng 1 và tầng 2 để làm hàng ăn. Tầng 3 và tầng 4 phía trên chắc để ở.



Nhìn vào trong nhà em tôi thấy mọi người đang tất bật căng bạt, tiếng người hò hét giục nhau khiêng bàn ghế, kéo phông, lau dọn… Ngồi vào quán nước đối diện tôi hỏi thăm chủ quán về gia đình em. Bà chủ quán dáng người béo tròn da trắng khá là vui tính trả lời các câu hỏi của tôi. Đúng là em đã về quê làm việc và hiện vẫn ở với bố mẹ ngòai ra bà còn cho biết là phông bạt căng để chuẩn bị tiệc của gia đình nhà em ngày mai chứ không phải cho khách hàng. Trong đầu tôi chợt này ra y’ tưởng ngày mai sẽ trà trộn vào bữa tiệc để bất ngờ tiếp cận em dành cho em điều ngạc nhiên thú vị. Khá hài lòng với y’ tưởng đấy tôi đi dạo thêm vài vòng rồi trở về nhà trọ nghỉ ngơi để chuẩn bị cho kế hoạch ngày mai.



Sáng sớm tôi thức giấc tắm rửa thật sạch, chọn chiếc quần âu và áo sơ mi trắng đã chuẩn bị từ trước, đánh lại đôi giầy tây cho thật bóng rồi tôi xuống nhà ăn sáng. Khi bữa tiệc nhà em bắt đầu tôi dễ dàng dùng cái miệng dẻo quẹo của mình để bịa ra một lí do vào tham dự tiệc. Chọn một chỗ để ngồi tôi quan sát xung quanh. Mọi người vẫn đang tấp nập ra vào cười nói, trên cái bục sân khấu nhỏ dựng tạm anh nhạc công đang dạo vài bản nhạc để tạo không khí sôi động. Tôi ngồi vào bàn với một đám người trung niên hình như bên họ ngoại nhà em.



Bữa tiệc bắt đầu bằng những tiếng chạm ly leng keng và giọng người chúc tụng nhau liên tục. Tôi chẳng buồn ăn uống tôi chú ‎y’ quan sát tìm em, tìm hình dáng quen thuộc ấy. Và tôi đã nhìn thấy em từ xa, em đang tất tả chạy qua chạy lại các bàn, vẫn dáng người nhỏ nhắn ấy, vẫn đôi kính ôm lấy gương mặt đẹp dịu dàng nết na, vẫn ánh mắt cương nghị nhưng hôm nay nó có cả niềm vui trong đấy. Tôi cứ ngây ra nhìn em, hy vọng e sẽ quay mắt sang mà nhìn thấy tôi nhưng hình như em chẳng buồn để y’ đến ai cả khi e đang bận như thế. Tôi muốn đến gần em quá, muốn tặng cho e sự bất ngờ quá nhưng không nghĩ ra cách nào ấn tượng cả. Đột nhiên tôi nhìn lên sân khấu nơi có anh chàng nhạc công vẫn đang chơi những bản nhạc sôi động, nơi có 2 chiếc mic đang để không trên bộ âm ly.



Và tôi quyết định tạo ấn tượng cho em bằng cái gì đó thật bất ngờ, tôi phăm phăm bước lên sân khấu rỉ tai vào anh nhạc công vài câu rồi cầm lấy chiếc míc. Hít thật sâu vào lồng ngực tôi cầm chiếc mic bắt đầu nói những lời chào đầu tiên để mọi người chú y’. Tôi không để y’ đến có bao nhiêu người nhìn lên sân khấu nhưng tôi thấy ánh mắt e đã chuyển lên sân khấu nhìn tôi, ánh mắt em cứ trân trân nhìn tôi đầy ngỡ ngàng, em không di chuyển nữa, em đứng yên lại và chú tâm nhìn tôi, đôi môi nhỏ xinh của em dường như muốn mấp máy để bật ra câu gì đó nhưng lại thôi. Tôi tự giới thiệu trong cái giọng run run với mọi người rằng tôi là một người bạn của gia đình, là người bạn thân của em, hôm nay từ xa về dự bữa tiệc muốn có một bài hát góp vui để tạo sự sôi động cho bữa tiệc. Tiếng vỗ tay động viên vang lên nhưng tôi không nghe thấy gì, tôi không nhìn thấy ai ngoài em. Ánh mắt e không còn ngỡ ngàng nữa nó chuyển sang những cái nhìn trìu mến, khích lệ và có gì đó hạnh phúc trong đôi mắt ấy. Em nở nụ cười như đóa hoa hàm tiếu ngày nào gật đầu nhìn tôi như thêm một lần khích lệ



Tôi bắt đầu hát, những tháng ngày ăn chơi dọc các quán karaoke cũng giúp tôi thuộc được một vài bài hát, giúp tôi hát đúng được nhạc dù cái giọng tôi thì khàn đặc, nhưng tôi mặc kệ, tôi cứ nhìn em mà hát, đôi mắt tôi từ khi bắt đầu hát đến khi kết thúc chỉ nhìn vào bóng dáng em đang đứng im bất động nhìn tôi, đôi mắt e hình như cũng chưa rời khỏi đôi mắt tôi dù chỉ là 1s khiến tim tôi rộn ràng. Và khi bài hát kết thúc tôi đã nhìn sâu vào đôi mắt ấy và tôi nói với em…



(Tôi đã tự thu lại bài hát ngay khi về Hn để lưu nó như 1 kỷ niệm của tôi và em, lần đầu tiên tôi đưa nó ra cho một người khác ngòai em và tôi nghe. Các bạn hãy coi nó như một phần của câu chuyện tôi kể, đừng coi nó là một tác phẩm âm nhạc, cũng như các bạn đã không coi câu chuyện của tôi là một tác phẩm văn học.) Các bạn xem kĩ video nhé

Hồi Kết

Chương 33


Gần 1 tuần sau đấy tôi vẫn vừa học vừa chạy xe ôm tại cái điểm tôi đã kiếm được và cho là khá lí tưởng ấy. Cho đến hôm tròn 1 tuần, như thường lệ tôi lại ra cái địa điểm quen thuộc của mình để bắt đầu một buổi như những buổi khác thì tôi thấy đã có ai đấy đã dựng xe chiếm chỗ của mình rồi. Tôi sững sờ nhìn một lúc rồi quyết định phải đánh đuổi kẻ lại ấy ra khỏi chỗ của mình vì đây là chỗ vất vả lắm mình mới kiếm được. Dừng xe ngay bên cạnh chiếc xe đấy với một thái độ hậm hực tôi ngồi chờ chủ xe xuất hiện. Khoảng 5’ sau đã có một giọng lạnh tanh thốc vào gáy tôi “Thằng ranh này mày làm gì ở đây! Cướp chỗ tao ah”, tôi quay lại nhìn thấy một người đàn ông tầm 35-36 tuổi dáng người cao ngang tôi tuy nhien hơi gầy một chút, gương mặt xương xẩu, da ngăm đen đội môt chiếc mũ cối trông khá là bặm trợn. Nhưng tôi cũng chẳng sợ sệt gì đanh giọng đáp lại “Chỗ này em chạy gần 1 tuần nay rồi! Sao là chỗ anh được”, người đàn ông ấy nhìn tôi kỹ 1 lần từ đầu đến chân rồi lạnh lùng từng tiếng rành mạch “Chỗ này tao chạy cả năm nay rồi, mới nghỉ một tuần mà đã chui ra một thằng như mày là sao”, tôi ngớ người bởi câu trả lời của người đàn ông đấy và tôi tin người đàn ông đấy nói sự thật.

Buồn bã và thất vọng bởi mất đi một chỗ mà kiếm mãi không ra nhưng tôi vẫn nhũn nhặn quay sang người đàn ông ấy nhỏ nhẹ “Dạ em xin lỗi! Em tưởng chỗ này không có ai! Vì e cũng chạy khắp nơi mới được chỗ này để chạy! Em không biết là của anh!” rồi tôi quay xe với dự định đi tìm một chỗ khác đề sống, để tồn tại. Nhưng người đàn ông kia đã cất giọng gọi tôi lại “Từ từ! quay lại đây đã”, tưởng ng ta gọi tôi để bắt bồi thường những ngày chiếm chỗ tôi cũng hơi lo lắng quay lại. Người đàn ông nhìn kỹ tôi lần nữa rồi cất giọng thân mật “Thế tên gì! Bao nhiêu tuổi! Nhà ở đâu! Sao lại ra đây chạy”, rôi cũng không dấu diếm gì mà trả lời người đàn ông ấy những câu hỏi một cách chân thật chỉ có lí do đi chạy là tôi bảo tôi đi làm thêm kiếm thêm tiền để học. Ra chiều nghĩ ngợi vài phút cuối cùng người đàn ông đấy cất giọng “Thôi ở lại đây chạy với anh! Chú mày chạy có nửa buổi cũng không sao! Hai anh em san sẻ cũng được”. Tôi mừng quá không nói được câu gì ngòai câu “Cá..m ơ..n anh” ấp úng.

Từ hôm ấy tôi có chỗ yên ổn thực sự để chạy xe, người đàn ông đấy tên là Tuấn. Anh Tuấn rất tốt với tôi, khách nào đi xa cũng nhường tôi chạy, nếu trời nắng nôi hoặc mưa gió quá thì a lại tranh khách của tôi chạy hoặc những buổi tối trời muộn a cũng tranh chạy của tôi. Tôi biết là anh không muốn tôi gặp nguy hiểm hay vất vả và rất cảm kích anh. Tôi coi anh như anh trai mình lúc nào không hay, tôi kể về những tháng ngày ăn chơi đua đòi để rồi bị đuổi học, kể về việc ăn trộm tiền để bố tôi phải mất việc, kể việc tôi làm ăn phi pháp rồi cuối cùng bố mẹ tôi cũng lại là người cáng đáng. Nghe tôi kể mặt anh lộ rõ vẻ tiếc nuối và trách móc dành cho tôi nhưng a vẫn cất những lời nói an ủi tôi. Nói chuyện nhiều với anh tôi thấy anh nói chuyện rất là tinh tế, hiểu biết, chắc chắn anh phải là người được học hành đầy đủ. Tôi cố gắng gạn hỏi anh về quá khứ, cuối cùng anh cũng kể cho tôi biết trước anh là một cảnh sát, chỉ vì chút lòng tham nhận tiền của người ta để rồi bị đuổi khỏi ngành, vì bố mẹ anh là người có công với tổ quốc nên chỉ bị xử án treo. Giờ cả nhà anh chẳng ai còn buồn để ‎y’ đến vợ chồng anh, hai người đang thuê trọ. Vợ anh đang làm giáo viên mầm non, anh thì không có nghề ngỗng gì nên đành chạy xe ôm để dành dụm nuôi đứa con gái 4 tuổi. So với anh tôi còn sướng hơn nhiều, tôi còn có nhà, tôi còn có mẹ nấu cơm cho ăn, tôi chẳng phải nuôi ai cả chỉ lo kiếm tiền để đủ tiêu cho bản thân mình mà thôi. Tự dưng tôi thấy trân trọng những gì mình đang có đến thế.

Ba tháng học nghề của tôi nhanh chóng kết thúc, tôi đã có trong tay cái chứng chỉ nghề sửa chữa máy tính, ngày tôi tốt nghiệp hai anh em nghỉ chạy môt buổi để về nhà anh ăn mừng, tôi mua ít thịt chó rồi ghé qua nhà anh. Căn nhà trọ của anh chỉ vẻn vẹn 20m2 nằm sâu tít trong ngõ. Vợ anh đi làm cháu đi học theo mẹ luôn nên chỉ có 2 anh em ở nhà, sau vài ly rượu trắng anh hỏi thêm tôi về chuyện tình cảm, tôi kể về em của tôi với niềm tự hào và tiếc nuối(tôi không dám kể về L) tôi đã đánh mất e thế nào, em đã cố níu kéo tôi ra làm sao. Giờ đây tôi cũng chẳng biết em ở phương nào khi mà khóa em học đã tốt nghiệp trước ngày tôi từ Nam ra. Nghe xong anh cất giọng trầm ấm khuyên bảo tôi nên đi tìm em, đấy là người con gái tuyệt vời, là người không phải tìm đâu cũng được. Nhưng tôi chỉ ậm ờ với anh, tôi biết con người tôi giờ ra sao, tôi tự biết hoàn cảnh của mình thế nào, làm sao tôi dám gặp em chứ chưa nói gì đến việc nối lại tình cảm với em.

Tôi không còn ra chạy xe với anh nữa, tôi mang cái chứng chỉ nghề mình vừa có được để đi xin việc, lang thang khắp cái công ty máy tính để cố tìm một công việc kỹ thuật viên. Nhưng chẳng có công ty nào buồn nhận một kỹ thuật viên máy tính chẳng có tí kinh nghiệm nào mà chỉ có cái chứng chỉ học nghề ba tháng ở một cái trung tâm dậy nghề. Thêm một lần nữa tôi sáng mắt ra về cái gọi là chứng chỉ và bằng cấp, nó chỉ là điều kiện cần mà thôi, điều kiện đủ vẫn là phải có năng lực và kinh nghiệm thực sự. Những cái đấy thì tôi chưa thể có ngay được. Tôi không nản chí cắn răng tiếp tục đi xin việc cuối cùng tôi cũng xin được chân giao hàng cho một công ty máy tính với lương khởi điểm là 600k/tháng. Tự an ủi mình tôi sẽ vừa làm vừa cố gắng học hỏi kinh nghiệm chắc sẽ lên được.

Những ngày làm giao hàng quả là vất vả nhưng tôi biết đây là cơ hội để tôi khẳng định mình và bắt đầu trên con đường lập nghiệp nên tôi không nản chí. Tôi làm việc chăm chỉ như một con ong thợ chính hiệu, tôi chưa bao giờ để khách hàng phải chờ lâu, xong việc tôi luôn về công ty nhanh nhất để nhận tiếp những đơn hàng khác đi giao chứ không phải kiếm cớ về muộn như nhiều người khác. Có những hôm trời tối, mưa gió mặc dù đã hết giờ làm nhưng vì kinh doanh vẫn bán được thêm hàng nên tôi tự nguyện ở lại để chờ giao hàng cho khách. Cũng có lần tôi tham chở nhiều hàng, dây đứt hàng đổ đầy đường và tôi bị ngã xe nhưng vẫn nén đau nhặt nhạnh cho đủ không thiếu một gói hàng nào để đến nơi cho kịp giờ.

Giờ nghỉ trưa tôi tranh thủ học cách lắp máy cài đặt máy, lôi những cuốn sách hướng dẫn đi kèm các dòng Main ra cố dịch để hiểu vừa nâng khả năng tiếng anh vừa nâng hiều biết của mình. Không bao lâu tôi đã thành thạo như một kỹ thuật cứng của công ty nhờ nỗ lực học hỏi không biết mệt mỏi của mình. Tôi được chuyển sang bộ phận kỹ thuật lắp ráp cài đặt máy tính và các thiết bị ngoại vi làm việc không còn phải đi giao hàng nữa, tôi dược nâng lương lên 1.5 triệu/tháng. Chưa hài lòng tôi vẫn lỗ lực học hỏi thêm các kiến thức về máy tính, về hệ thống mạng thông qua các tài liều và những lần đi lắp đặt máy móc. Cuối cùng vào một buổi họp trước khi nghỉ tết dương lịch tôi đã được anh Giám đốc tuyên dương bởi tinh thần cống hiến không mệt mỏi trong gần 1 năm làm việc trong công ty. Anh trao cho tôi chức trưởng phòng kỹ thuật thế chân anh trưởng phòng kỹ thuật cũ vừa chuyển sang bộ phận kinh doanh dự án và tăng lương cho tôi lên 2.5triệu/tháng. Đứng lên trong những chàng vỗ tay khen ngợi và những cái gật đầu biểu lộ sự khâm phục của mọi người trong công ty, tôi cảm thấy mình dường như đã được sinh ra một lần nữa. Tôi đã có thể làm một người có ích cho cái xã hội này rồi và tôi chạy như bay đến với anh Tuấn, người tôi coi như anh trai của mình.

Anh mừng lắm! bắt chặt tay tôi như chính anh là người vừa được tuyên dương và khen thưởng, tôi bảo anh bây giờ anh em mình lên Tăng Bạ Hổ uống 1 trận ăn mừng nhưng anh không hào hứng như mọi hôm, anh nhìn vào đôi mắt tôi và hỏi “Em đã thấy tự tin hơn chưa?” tôi trả lời anh vẫn với tâm trạng phấn khích “Rồi anh ạ! Chưa bao giờ em thấy tự tin như này”, anh nhìn tôi thêm một lần nữa rồi chậm rãi “Đi tìm cô bé ấy đi! Hãy đi tìm cô bé ấy! Hãy xin lỗi cô bé ấy! Và nếu có thể thì đừng để vuột mất cô bé ấy lần nữa em ạ!” tôi sững sờ nhìn anh ấp úng “Nh..ưng e..m, e..m..” tôi chưa kịp nói hêt câu a đã ngắt lời “Đừng nhưng gì cả! Nếu e đã có niềm tin vào bản thân, hãy tìm cô bé ấy đi! Anh tin là em làm được” nói rồi anh bảo bây giờ a phải đi chở khách đã hẹn trước, khuyên tôi về suy nghĩ kĩ đi đừng để lỡ thêm một ngày nào.

Tôi về nhà nằm dài trên chiếc giường quen thuộc vắt tay lên trán suy nghĩ. Tôi đã lấy lại được tự tin cho bản thân mình, tôi cũng đã vượt qua được mặc cảm của kẻ vô dụng và bất tài. Tuy tôi vẫn chưa phải là một người thành đạt nhưng tôi có niềm tin là tôi sẽ thành công. Em đã xa cách tôi gần 4 năm rồi chắc giờ em đang công tác ở quê hương như cái nguyện vọng của em vẫn mơ ước ngày xưa, tôi nợ em nhiều quá rồi, dù sao tôi cũng phải nói một câu xin lỗi. Và tôi quyết định xin nghỉ 2 ngày để đi tìm em…..

Chương 34

Text link