Các thím ạ quê em cách Hà Nội khoảng 200km...Tháng trước ba má em chuyển em lên HN học cho nó chất...nói là chuyển thì ko phải nhà em thuê 1 cái nhà trọ ở huyện Thanh Trì,làng em nổi tiếng với nghề trồng dưa hấu,dưa to tổ bố độ bằng cái ca múc nước,nhà em với nhà thằng bạn thân em thu mua hết dưa trong làng lên trên đây bán.Nếu các bác đi qua đường Giải Phóng,trước cổng THPT Việt Nam Ba LAn tầm các buổi trưa chủ nhật,thấy một thằng da ngăm đen đội cái mũ tai bèo,chân đi chaco đứt dây,mặc áo thể thao của tuyển Italya thì đó là em.Dưa em bán 10k/1kí,mua 2 quả tặng 1 miếng ăn thử xem có ngọt ko.. ở quê..,em luôn là 1 thằng học rất giỏi,tích cực tham ra các hoạt động văn hóa văn nghệ,em được giải chú chim sơn ca của xã,được trao huân chương kháng chiến,bằng khen người tốt việc tốt...bla bla..rất nhiều.Gái làng bu em cứ phải gọi là như kền kền bu xác.Rốt cuộc là vẫn chưa có người yêu,em được chuyển vào 1 trường THPT gần nhà tầm 5km,à quên em và bạn em năm nay lên 12.
Sáng hôm lên nhận lớp,em cứ tưởng là học sớm như ở quê,thế là đến từ 5 rưỡi chả có ma nào...mình với thằng bạn,bạn em tên Tỉu,em tên Chén,khổ thế đấy các cụ dưới quê toàn đặt tên như thế thôi,bảo là để dễ nuôi, jj đấy..
Hai thằng ngồi cạnh gốc cây bóc bánh đúc ra ăn,khoảng 1 tiếng sau thì các bạn cũng đến.Con trai thì mình thấy xấu nhưng mà kết cấu nó được,đầu thằng nào cũng vuốt vuốt lên gió thổi hoài chả thấy bay kểu như baloteli ấy.
Còn con gái thì thôi rồi lượm ơi..xinh từ cái móng chân đổ đi,xinh từ cái mụn cứt ruồi đổ lại..em nào em lấy đều đẫy đà,không như mấy ẻm ở dưới quê
Hai thằng lại bắt đầu chúi mắt vào 1 cái mông,cái mông nhìn vừa quen vừa lạ,cứ đánh đi đánh lại với biên độ bằng khoảng 0.3 métthế là hai thằng cứ bám theo cái mông ấy,nó lắc sang bên nào đầu 2 thằng lại nghiêng về bên đó,cuối cùng là em ấy vào WC. Thằng Tỉu la lên:
-thôi chết rồi anh Chén ơi,mình đi tìm lớp thôi, chắc sắp chống rồi,sau một hồi thì cũng tìm được phòng A305,mệt bở hơi tai.Cô chủ nhiệm gọi hai thằng vào lớp:
-Hôm nay có 2 bạn Trần Chén và bạn Dương Tỉu đến học lớp ta,xin cả lớp cho 1 thằng pháo tay nào,em thì sướng lắm,còn thằng Tỉu nó hơi ngại thì phải. à đúng rồi nó mặc cái quần nâu vá lỗ chố thảo nào...cái thằng này đúng là ko có phong cách thế nào cả,trước khi lên HN mình cũng hỏi đám zai làng là gu thời trang trên đó thế nào,bọn nó bảo là quần rách rách,loang nổ,chấm bi..bla..bla..thế là em lấy cái kéo cắt ngay gần đũng cái quần bò xanh mà mẹ mới mua hồi tết,chạy sang bà mượn lọ vôi mà bà hay dùng để ăn trầu chấm chấm vào quần,rất là hợp tông..Chết mải lan man quá trở lại với chủ đề thôi.
Cô giáo kêu 2 đưa ngồi vào 2 cái bàn dãy dưới,đến cái bàn cuối cùng thì 2 thằng nhận ra 1 điều ...cái mông vừa nãy đang ngồi ạ..em với nó tranh nhau cuối cùng là em dành được,thế là em tót vào cái bàn ấy,cái mông cười tủm,à quên cô bé cười tủm 1 cái rõ là ấm áp.Em cũng đưa váy hình chữ V lên cằm....... cười 1 cái rất là sành điệu,,giống như trên cái quảng cáo keo bọt Oxy mà em hay xem trên vô tuyến.cô bé bịt miệng quay mặt đi em đoán chắc là xấu hổ kết mềnh rồi đây mà..
**Tiếp 21/7
Chắc 1 số thím cũng hỏi tại sao em trai quê mà cũng biết vào voz..thực tế là em có biết gì đâu...hơn tháng trước ba má kéo ra đây rồi nhét em đi vào mấy cái lớp học thêm loanh quanh khu đại học Bách khoa ấy ạ,chân ống thấp ống cao bước vào lớp thì lòng xao xuyến gái HN từ lúc ấy rồi,xấu có đẹp có,mông to có,ngực to có..cái gì cũng có.Tính em là vốn dĩ thật thà bước vào cái là lựa ngay bàn có gái xinh mà dấn vào thôichả nghĩ gì. úp mặt xuống bàn,,nghiêng mình sang bên ,nhìn bạn bên cạnh...nó lườm em,em lườm lại,em nháy mắt cho cái nữa..nó thở dài ... xách balo đi ra bàn khácchắc ngượng đây mà...Lúc đang học thì mấy cậu ở bàn trên nói mấy cái chuyện về 4rum mình,em thấy hay lên mỗi lần đi bắn gunny với thằng Tỉu lại mở voz lên đọc, cũng khoái.
Trở lại với cái mông đang ngồi trong lớp,con bé này xinh lắm cái thím ạ da trắng,mắt to,lốp căng đét,vòng 1 phải to bằng nửa trái dưa hấu của nhà em,em thì cả đời ăn dưa hấu rồi,nhưng mà chưa bao giờ sờ vào cái giống dưa này bao giờ cả.....lên lúc ấy cứ dán mắt vào mà nhìn thôi.Nó thì đang ngủ gật,được 1 lúc thì em lay nó dậy:
-ơ thế cậu ko học à
-ko,cuối năm đi lấy chồng
-sao lại thế
-học ko vào,thế cũng hỏi
Em ngỡ ngàng quá các thím ạ,xen thêm cả sự tiếc nuối..thế là với tấm lòng của 1 bậc đại trượng phu,mênh mông như biển lớn,em quyết tâm phải cứu vớt cuộc đời bất hạnh này.Nó hỏi em là từ đâu chuyển tới,em bảo là từ dưới quê lên,bố mẹ đi buôn bán tứ xứ nên phải đi theo...tiện thể kể luôn hoàn cảnh xuất thân của em..Lúc 3 tuổi đã biết quét nhà,rửa bát..6 tuổi,lên lớp 1 đã ra đồng gieo mạ,thu dưa phụ cho bố mẹ,12 tuổi đã thành thạo tất cả việc nội chợ trong ra đình,sáng cắp thau ra mương giặt quần áo,trưa về nấu cơm dọn dẹp nhà cửa,chiều đi thồ nước gạo, ngoáy cám cho lợn ăn..lên 16 tuổi đã biết đi cưa gái khắp làng trên xóm dưới,tham gia các hoạt động văn hóa trong làng xã,uy danh nổi như cồn đâu đâu cũng biết,người người ngưỡng mộ..ba hoa một lúc thì con bé nó hỏi:
-vậy chung kết là cậu có ny chưa
-chưa
-eo,thế là lừa đảo à
-ko thật mà tớ học cũng giỏi lắm,để tớ giúp cậu nhớ
-thôi ko cần
Đúng lúc ấy bà giáo dạy hóa gọi 2 đứa lên bảng,em đang cầm máy tính bấm bấm thì thấy mặt con bé cứ xị ra,thấy tội nghiệp vậy là em đọc luôn lời giải cho nó chép,5 phút sau nó xong bài đi về,em thì vẫn đứng đấy với cái bẳng trống không,đang định làm thì bà giáo bảo:
-anh này phắn
-anh là học sinh mới phải không?
-vâng vâng em tên là Chén
-à,vậy thì anh chén nhận 0 điểm
Em ăn 0,con bé được 10 điểm.Về chỗ nó cảm ơn em rối rít
-cảm ơn Chén nha.Nó cười toe 1 cái,em suýt ngất,nó bảo nó tên là Y,rồi 2đứa thân nhau từ đó.
**Tiếp 21/7 lần 2
Các thím thông cảm bây giờ em mới được về nhà,hôm nay HN nóng dưa cháy ạ,nhân tiện cảm ơn luôn cái bác lúc trưa nhà ở bên Pháp Vân thấy em lập thớt ở trên này,ra ủng hộ em 25 nghìn dưa đã thế lại còn bo thêm 5 nghìn,cảm ơn bác nhiều..ba má em ra trông thay em rồi.Đọc mấy com mần của các thím thấy toàn bảo em chém gió không,nhưng mà nó là thiệt đấy ạ,tính em nó sinh ra đã vậy rồi,ăn nói rất lung tung,đôi chút có hơi sai sự thật...bọn bạn em dưới quê nó bảo em vui tính...gái làng nó lại bảo em là thằng dở hơi ăn cám lợn,mặc dù trong thâm tâm em nghĩ em vẫn là 1 người tài sắc vẹn toàn 10 phân vẹn mười.
Bây giờ vào chủ đề chính,con bé em dự là nó khá kết em đấy ạ,em vẫn kèm em ấy 3 môn toán lý hóa,mỗi tội nó hơi ngu dạy mãi mới vào..đến giờ ra chơi,em và thằng Tỉu đi đái,nó đang nói chuyện với nhỏ bạn thân trong lớp,quay ra phía cửa sổ gọi em:
-Chén ơi,cậu ra mua tớ chai nước nhớ
Đéo mẹ lúc ấy mặt em dài như cái bơm các thím ợ.đành dứt tiền mua cho em nó,mỗi ngày mẹ cho 20 ngàn để ăn sáng với ăn trưa,lúc về nó gửi trả em tiền nhưng mà em ko lấy,cho nó vipVậy là độ 2 lần đi đái với thằng Tỉu lần nào cũng nhờ mềnh mua nước,vậy là chừa luôn ra chơi ko dám đi đái.Thằng Tỉu nó đi cùng em,vừa đi vừa cười ,như bố chết không bằng,em bực lắm nhưng ko làm được gì,vì suy cho cùng kiếp chăn rau nó phải thế
Ngồi trong mấy giờ Anh,Văn thấy con bé cứ rút AIfôn3 ra nhắn tin với thằng ôn nào mà em sốt cả ruột,nó cũng hỏi số điện thoại em là gì cơ mà.Em bảo là vừa mất con Eodi má mua cho hơn 7 triệu,nó cứ ngồi trong giờ trách mình nào là:"Chén hư lắm","Không cẩn thận gì cả","đồ hậu đậu"...blabla..Mặc dù từ trước tới giờ em có biết di động là cái mịa gì đâu,cái cục gạch còn đang mơ,nói chi là mất cái AiFôn với chả EOdi.Nó hỏi ních chát thì em cho ngay,tối hôm ấy chát với em ấy tận 20 phút cơ mà cứ khoảng 4 phút em mới nhắn lại cho mình một tin với tiêu đề đại loại là :"ờ","ừ,cũng được","ừm",,em cũng dự là tim em ấy có mềnh rồi.ha ha
Mọi chuyện cứ tiếp diễn êm đẹp cho tới ngày hôm sau,ngày mà em bị lộ tẩy bản chất...........bản chất là 1 thằng bán dưa hấu
**Tiếp 22/7
Sáng ngày sau dậy,ra bàn uống nước thấy má để lại 1 mẩu giấy nhắn:"học về giặt mẹ chậu quần áo".Bây giờ mới 6 giờ mà 7 giờ 15 phút em mới vào lớp,vậy là em nghĩ giặt luôn thể ...trưa về còn đi đánh nét với thằng Tỉu,thế là đi kiếm ômô,gói ômô dắt trên nóc nhà tắm .bị chuột cắn rơi con mịa nó hết vào hố xí,em thì cứ đứng đấy nhìn cái hố xí đầy cứt với bột giặt.chẳng lẽ lại lấy tay móc lên 1 ít dùng tạm
Vậy rồi thằng Tỉu nó qua gọi em đi học,vào tới lớp thì đứa nào nó cũng nhìn em với thằng Tỉu,một số còn cười đểu,em đoán là có vụ gì hót đây mà,về chỗ ngồi,vén váy chào con bé,nó ko thèm đáp lại luôn,em kêu nó dạng vở ra để em còn dạy nó thực hành,có thế thôi mà cũng bảo:
-Thôi ko cần lo cái thân mình đê
Ra chơi,thằng tỉu nó kéo em vào góc lớp thì thầm cái này các thím ợ
-Chết cả lút rồi anh chén ơi
-sao
-cả lớp biết anh em mình đi bán dưa hấu
-biết dư lào
-bọn nó bảo là ở trên Fây Búc gì gì đấy
-thế mày có biết cái món ấy ko
-có,em có cái địa chỉ Fây Búc của con Q ngồi cạnh,tí về mình ra nét xem tềnh hềnh dư lào nhớ
-ừ ừ cứ thế mà làm
-nhưng mà anh chén ơi để vào được Fây Búc phải mất 20 ngàn tiền đăng ký nữa
Đéo mịa,em lại phải móc 20 nghìn ra đưa cho thằng Tỉu,thôi cứ cho là của đi thay người.Học xong 2 thằng ra quán mở xem ngay.Lần lần 1 lúc thì ra cái bài của bọn nó nói bọn em.Hóa ra là chiều qua đi bán dưa,2 đứa con gái đi qua chụp được vài kiểu rồi nhét vô đây.Thằng Tỉu mặc quần nâu vá lỗ chô + áo ba lỗ trắng màu cháo lòng.Em thì được bon nó khen đẹp trai hơn là quần đùi hoa xuyến chi + áo đồng phục trắng.kéo trang xuống dưới thấy cái ních có ảnh của con bé Y ,với một bình luận hết sức độc đáo."2 bạn này ở Cao Đà về đó haha".ôi cái bình luận yêu thế,cho dù không biết Cao Đà ở đâu nhưng em liên tưởng đến 1 nơi trời trong xanh,nơi hội tụ của các bậc kỳ tài trong thiên hạ,ấn thử vào cái mặt em nó hiện ra cái trang khác,mở ảnh ambum em ra,:ối rồi ôi,hơn xem XXX các thím ạ.Cả buổi học ngày hôm sau con bé cũng bơ em luôn,hỏi tại sao thì em ấy bảo là:
-Tại con mịa cháu
Ơ sao lại lôi gia đình em vào chuyện này hay là em chưa dẫn đến nhà, giới thiệu gặp mặt ba má em hở các thím.
**Tiếp 22/7 lần 2
Trước khi kể tiếp thì em xin đính chính lại là đây là chuyện thật nhé,chi tiết các thím lên trên xem ấy
Và cái ngày nặng nề đó cũng qua nhanh thôi.Tối ấy em lại ra trông hàng cho ba má ạ.Bây giờ em xin được miêu tả kỹ hơn cái gia cảnh nhà em.Em là con một trong nhà ợ,ngày xưa nhà em nghèo đến mức ko có mồng tơi mà rớt nữa,nên mấy công việc nhà cửa cơm nước em rành lắm,nhổ răng cho lợn,cắt móng chân cho gà biết tuốt .4 năm về trước ba má theo chân mọi người đi buôn dưa hấu và dần dần khá khẩm lên.Bây giờ nhà em cũng đang sở hữu một con ôtô loại hịn.
Cái xe ôtô chở hàng 5 tạ mà ngày nào em cũng chở dưa ra Giải Phóng bán ợ,chắc các thím cũng đang thắc mắc là tạo sao em biết lái cả ô tô đúng ko,chả là dưới quê hay tổ chức mấy cuộc đua công nông thường niên,em cũng tham gia,toàn về nhất các thím.Bố em bảo lái công nông giỏi thế,lên cho em lái hẳn ô tô luôn,mấy thằng CSGT gặp em cứ gọi là tắt điện,bổ sung thêm là thằng Tỉu nó cũng lái được ô tô nữa nhà nó cũng có con suzuki 5 tạ y chang nhà em luôn.
Lược một đoạn,tối hôm đó trời nó mát,chuẩn bị dông ạ,thằng Tỉu bảo nó về trươc còn ngủ,em ở lại,ngồi sau thùng xe đọc rách mấy tờ báo mà đéo có ma nào mua.Trời nó bắt đầu sấm và mưa.Dự là về rồi,nhưng ở đâu có con bé đy xe đạp phóng tới chỗ mềnh.Tưởng ai hóa ra con bé Y,quần đen bó chật cả khe đít,áo trắng bó sát mình, người nó ướt nhẹp,phần trên gần như là trong suốt,em nhìn vếu và xu chiêng lồi ra rõ mồn một cơ mà.Nó bảo em là cho Y đứng nhờ tý.ừ thì nhờ.em lôi cái ghế nhựa ra cho nó ngồi.Được một lúc nó kêu đói,đéo mẹ,
-Thế đi đâu mà giờ mới về
-đi học thêm,ko có mang theo áo mưa
-ăn gì chưa
-chưa nên mới đói,hihi
Em chui vào trong xe,lôi một quả dưa ra,thái 1 khoanh dưa,bổ làm đôi, chia cho nó 1 nửa,2 đứa ngồi gặm.
-mịa,dưa gì mà nhạt như nước lã thế này.
Em tịt luôn mấy thím ạ,con mất nết,có cái bỏ vào mồm là phúc lắm rồi lại còn đòi hỏi,cơ mà nhạt thật ạ,lấy nhầm quả xanh,chưa chín hẳn.15 phút sau nó kêu lạnh,em kệ mịa,nó kê ghế xích vào gần em,ngả đầu vào vai,ôi đã quá các thím ạ,thế là em ấy kết em rồi.
5 phút sau thì mưa tạnh,nhanh vãi luyện bắc giang,nó thẹn đỏ cả mặt,dắt xe đi về.Em chạy sau cầm trái dưa hấu,đưa cho em ấy
-Ơ từ từ,cho tớ biếu 2 cụ ở nhà trái dưa hấu
-thôi,dưa anh nhạt bỏ xừ
ôi mèm ơi,,nó gọi em là anh các thím có nghe thấy gì ko???
-ko được cầm lấy mau
nó định bỏ chạy,thế là em vứt con mịa vào giỏ xe nhà nó,rồi nó chào em đi về.Em cũng về,đi đến đoạn đầu ngã 3 Quốc Bảo thì thấy trái dưa nhà ai ném ở vệ đường,phí quá nên chạy xuống xe, nhặt bỏ vào thùng.
**Tiếp 23/7
Hôm nay đi học sáng,trưa về lại còn phụ mẹ trông dưa,khổ từ sáng tới giờ bả đã ăn cái gì đâu,chiều em còn đi học nữa
Trở lại với cái chuyện tối hôm ấy,em về làm 1 giấc khỏe cả người.Sáng sau lên lớp 2 đứa nhìn nhau rất tình cởm,đang giờ văn,em đánh bạo cầm tay con bé,đíu mịa tay gì mà mịn màng lại còn mềm mềm âm ấm như nắm xôi ấy. ƯỚC gì em được cắn một miếng.đang mở dở thì,
-cậu làm cái trò thô bỉ zề thế
Em bỏ tay con bé ra đơ luôn,trả lời với giọng ấp úng
-ôi tớ xin lỗi,nhầm nhầm..
Em còn thấy con bé quay mặt đi,lẩm bẩm nhi nhí cái gì đó,hềnh như là câu "bố thằng bệnh" ,ko biết bố bạn thân của con bé bị bệnh gì mà sao nó lo lắng quá.1 lúc sau nằm ngủ luôn,cái AiFôn thì vẫn để trong hộp bút,em cầm lên xem.Hình nền chờ có hình con bé đang bĩu môi trợn mắt lên,em đoán chắc là bị nhiệt miệng lên chụp thử cái xem vết nhiệt thế nào.Lướt cái mũi tên sang bên,mở vào mục hình ảnh xem 1 hồi.Trong tất cả các tấm ảnh của con bé em lựa ra được 4 tấm đáng để em suy nghĩ nhất.
Tấm đầu tiên,4/2 ,con bé và một thằng đang cầm 1 cái bánh ga tô,kê ở trước cằm,em đoán là bạn
Tấm thứ hai,16/4 là thấy con bé đang tựa đầu vào vai 1 thằng khác,em đoán là họ hàng hang hốc gì đó
Tấm thứ ba,22/5,lúc đó nó đang tì má vào thằng đẹp trai ngồi bên cạnh,thân như này em đoán là anh trai đây mà
Tấm cuối,18/7,là cái lúc em đang nhặt quả dưa hấu ở vệ đường,bỏ vào thùng..ôi đệt cái chỗ đấy là trước cửa nhà em hay sao ấy,thấy góc ảnh cao cao khoảng tầng 2 tầng ba.
Em đặt lại như cũ,tiết sau đang giảng bài cho con bé tự dưng lại buột miệng hỏi
-Dưa tớ cho hôm nọ ngon ko Y-bệnh nghề nghiệp đéo sửa được
Con bé gật gật cái đầu,nhoẻn cười nhìn em bằng ánh mắt bí hiểm,làm em căng thẳng tưởng chết mịa nó mất.
**Tiếp 23/7 lần 2
Hôm nay bão về mưa to quá,lọ mọ mãi mới về được đến nhà...Hầu hết các thím bảo là em chém, trưa nay có 1 thím đến mua dưa của em,chụp ảnh về rồi đấy ạ,hình như ở trang 14 đến 18 gì đấy,ko rõ
Nhích thôi,các tiết còn lại hai đứa chả nhìn nhau dù một lần,em bơ luôn cho nó hót,tan học con bé nhờ em đèo về,xe nó hỏng,hỏng cái con mẹ nhà em ấy,xe anh đang non hơi,1 tháng ko bơm rồi cơ mà vẫn phải đèo con bé về.
-Xe đíu gì mà xóc thế hả anh Chén
-xe đạp,cô này,hỏi lạ
-Chén xót tiền bơm hả
-ko,điên à
-thế tối nay đi chơi với tớ nhé
ẶC,
-tối nay tớ bận rồi
-đàn ông gì mà kém,xií
-ai
-tự biết
-khinh tui à
-đâu có,xií
-vậy bây giờ muốn thế nào
-tối 8h,chờ ở cái xe dưa nhà cậu ấy,ko đi nghỉ thì chơi với tớ luôn nhé
Nó nhảy xuống xe,chạy vô nhà,Ôi đời đen vãi LÔNG lách,tiền đã đéo có lại còn chơi với bời.Em về nhà mặt như đưa đám.Bới trong đống quần áo không có bộ nào ra hồn,đành diện tạm cái quần bò xanh chấm bi,rách đũng và cái áo phông màu hoa cứt lợn.Chạy qua chỗ thằng Tỉu mượn được đội tông lào mà nó mới mua hôm kia,nó đéo cho mượn các thím ợ,thế là em đấm cm vào tờ rim của nó,nó nhả ra luôn,mình cầm đôi dép chạy đi.Đằng xa vẫn còn tiếng ăng ẳng của thằng Tỉu chửi mình vọng lại.kệ mia vì mối tình đầu ta phải hi sinh tất cả
Mình đánh con xe 5 tạ ra GIẢI Phóng,treo xong cái bảng Dưa Hấu,thì ngồi lôi cái túi tiền của mẹ mình ra đếm.Hơn một triệu...toàn tiền lẻ,hôm nay quyết giới hạn tiêu chỉ 200 ngàn...7h30 tối thằng Tỉu ra đòi dép,em nói có tiền chẵn không đổi cho em,100 ăn 1,tiện thể thuê 5 nghìn đôi tông,nó đồng ý đổi cho em 5 tờ 2 lít.Em cũng nhờ nó trông hộ xe dưa luôn.
8h tối,em ấy ra,đi hẳn cái âybờnết trắng,đm em tưởng đi lanh quanh trà đá,thuốc lào thôi cơ mà như này khổ rồi.Con bé mặc cái áo đằng sau mỏng như cái màn ấy,áo gì giống cái yếm,trước kín sau hở.Lại còn thêm quả quần toóc, như cái xi líp,lộ ra bộ giò lụa trắng phau phau.
Nó bảo Chén đèo em đi,em cũng đèo,nhưng chưa đi xe ga bao giờ,lúc đi nó cứ giật giật,hai quả dưa hấu trái mùa của con bé cứ chạm vào lưng em..SƯỚNG!!!
Lâu rồi cũng quen,
-Anh Chén ơi
-ơi
-anh hát cho em nghe đi
Ôi thầy u ơi,từ cái hồi cha sinh mẹ đẻ em có bao giờ nghe nhạc đâu,trừ cái bài Quốc Ca hay hát ở trường còn thuộc.Vậy là hát cho em ý nghe luôn,mà theo thói quen vừa hát bài này em phải đưa tay lên đầu chào cờ mới hát được.Mọi người xung quanh nhìn mình với con mắt ngưỡng mộ,vừa đi xe vừa hát vừa Chào cờ.Con bé lại dúi vếu vào lưng mình.
-Cái anh này khùng quá
Thêm một lần phê mới,nó chỉ trỏ một hồi cũng đến phố HÒA MÃ dừng chân tại một nhà hàng có tên rất kêu.... BÁNH MỲ,đéo mẹ ăn bánh mỳ thì ra cm nó vỉa hè mà ăn,ăn ở đây chi cho mắc tiền.Mà từ bé em tới giờ em ghét ăn giống bánh mỳ lắm,vừa khô vừa nhạt.Thích nhất là ăn bánh đúc,nhớ hồi 5 tuổi sinh nhật,mẹ làm cho mình cái bánh sinh nhật bằng bánh đúc,trên thắp 5 nén hương,à không phải..mà là 5 cái nến bàn thờ to tổ bố,cả nhà ngồi quay quần bên nhau cắt bánh,chấm nước mắm ăn y như thật.
Vào cái nhà hàng,nó dẫn em vô trong một căn phòng nhỏ toàn sắt,em tưởng là phòng hun,vậy rồi em chu cái mỏ về phía con bé,đúng lúc cái mỏ vừa chạm tới màn tóc nâu,thì cửa mở ra,em thu mỏ lại,hôm qua mới biết đó là cái thang máy.
Vào bàn con bé gọi phục vụ làm cho 2 xuất Bánh Mỳ Bò Bít Tất,em nghĩ bụng,con điên này cơm bò ko gọi,gọi bít tất của bò để cho thằng bố mày ăn à!!!!!
Hóa ra không phải món này ngon hơn em tưởng,vừa dai vừa mềm,ăn phê vãi lúa.Nhưng ăn phải dùng dao với dĩa, em ko biết xé,nó xé hộ em luôn,thỉnh thoảng con bé nhoẻn miệng cười,2 đứa nói chuyện về học hành,gia đình,chuyện dưa hấu.Ăn xong xuôi,em mới ngước lên cái bảng giá đặt ngay trước mặt...Bò Bít Tất 150 nghàn\xuất.Ôi má ơi,vỡ con mịa cả kế hoạch rồi
2 xuất 300k.huhu
Tim em đập thình thịch,hồi hộp xen cùng sợ hãi.Còn bé gọi tính tiền..Phù! may quá,em ấy trả,con bé xem xem 1 hồi rồi đưa cho em
-Anh ơi 350 ngàn
Hai cốc trà chanh 25 ngàn chua loét,xót tiền wá,nhưng quýt làm thì cam chịu,rút 2 tờ 2 trăm mà tay run run, cả đời em chưa tiêu cái gì lớn như thế!
**Tiếp 24/7
Mấy thím hôm qua cũng hỏi em là sao đi chơi nhanh thế,đâu có,đây là tối hôm 19/7,đó là cái ngày ác mộng và đen tối nhất của đời em các thím ợ.
Tua lại lúc 9h30 thứ 5 tuần trước..Lấy xe ra khỏi quán,em muốn về,ko chịu được nữa,lúc này cho dù con bé có vạch dưa mà ném thẳng vào mặt em bảo là:"đấy của nhà mày đấy ăn cm nó hết đê" thì em vẫn nhất quyết 2 từ:" ĐI VỀ". đàn ông nói là làm
-Bây giờ về nhé
-ơ hâm à,chơi gì mà mới 9 rưỡi đã về
-anh còn bán dưa em ơi
-nghỉ 1 buổi thì chết ai nào
-còn cái xe 5 tạ
-kệ cho thằng Tỉu trông đi
-ko được
-thôi mà,lát nữa em đềnn..
Đền cái gì nhề,dưa hấu trái mùa à,bố cóc thèm nhớ.Đang nghĩ,bỗng dưng con bé ôm chặt em từ đằng sau,đưa hai tay lên vuốt ve đùi em,rồi dần dần..dần dần..tiến tới cái tờ rim của em,vuốt 1 phát xuống đáy quần.Quần em thì bị rách một tí ở đũng,may mà quả ấy em quách tỉnh chỉ nhẹ nhành gỡ tay con bé ra bảo là
-thôi,bỏ tay ra đi,anh còn lái xe
Các thím có thấy em khôn không,nhắc lại cái quần rách,trước lúc hẹn hò mẹ em cho 35 nghìn đi mua quần,bà dọa ko mụa được thì về lằn mông vì tội bất tài vô dụng,vậy là em tung tăng ra chợ,ôi nhiều loại đẹp quá cơ mà toàn 3,4 lít.em hỏi cô bán hàng có loại nào 35 nghìn không, thế là cô dơ ra 1 cái màu đen nhưng mà hơi bé em hỏi bé thế này thì mặc như nào được,bà bảo cứ mua mặc vào là sẽ rộng.Vậy rồi em mua,chạy vào nhà khoe với mẹ,bà ấy quạt em 1 trận."đm thằng ngu này mày mua quần tất để tế cái thằng cha mày lên à",Ôi em xanh mặt,mẹ dữ quá,bây giờ bà ý biết thêm cái chuyện em ăn trộm tiền dưa của bà để đi chơi với gái thì em chết mất.
Trở lại với chủ đề chính,con bé chỉ em đường ra hồ Gươm,ội đẹp lắm các thím ạ,làm em quên luôn nỗi bực dọc trong người,sau rồi em với nó gửi xe,đi chơi lanh quanh,ăn kem,uống trà sữa.Tiếp đến nó bắt em đi đến 1 cái xốp quần áo ở hàng Bông mua cho nó 1 cái áo mỏng như tờ giấy,5 lít các thím ạ,lúc trong cửa hàng em chỉ muốn nhảy lên đá vỡ cm 2 trái dưa héo của con mụ bán hàng,can tội quảng cáo vớ vẩn,làm bố mày âm tiền.12 giờ đêm,em với nó đi về,trên đường về,nó tiếp tục ôm em và hỏi:
-anh Chén ơi
-ơi
-anh mệt không
-ừm cũng hơi mệt đấy
-thế anh em mềnh tìm cái nhà nghỉ nào nghỉ tạm,sáng mai hãy về nhé
Đéo mẹ,em nghĩ lại định dụ tiền mềnh đây,thế là em từ chối bảo không,mai 2 đứa còn phải đi học
Nó trả em về với cái xe 5 tạ yêu quý,vụt đi,thằng Tỉu phấn khởi,trên tay cầm nửa quả dưa chạy ra
-anh Chén ơi anh về rồi đấy à
-ờ về rồi,mày ôm quả dưa đi đâu thế
-đi vứt thối mẹ nó rồi, mà anh trả em đôi dép lào
Em nhìn xuống dưới chân,còn mỗi 1 cái ợ,cái còn lại chắc để quên trên cái gác chân xe con bé.
-thôi đm tao làm mất 1 cái rồi
-ơ,đéo biết anh đền em đi
-bao nhiêu
-40 nghìn
Em rút cái dép ra,móc túi còn mỗi 20 cành các thím ạ,em đưa giả nó,mất một cái thì đền 20 nghìn,nó chửi em,bốc một miếng dưa ném thẳng vào mặt em.
-ơ cái thằng mất dạy này sao mày lại ném dưa thối vào mặt ông thế hả
-thằng chó mày mới mất dạy ấy
-á à,mày là đệ mà lại dám chửi cả sư huynh à,hôm nay ông sẽ dạy cho mày 1 bài học con ạ
Hai thằng nhảy vào đánh nhau,gần 15 phút,nhưng suy cho cùng đánh nhau về 1 đưa con gái thì ko nên,vậy là em hứa sẽ trả cho nó hết nợ với lãi suất 50%1 tuần
Em đánh cái xe 5 tạ về,1 triệu đã không cánh mà bay,nếu mà quy ra dưa thì cả tạ chứ chả ít.Một tay cầm vô lăng,một tay đưa miếng dưa lên gặm,nước mắt ứa ra,trong lòng nghẹn đắng,cố chạy xe thật chậm,tự hỏi mềnh là cái cuộc đời nó sẽ trôi về đâu.
**Tiếp 25/7
Vừa đội mưa ra quán xong,đọc lại mấy cái nhận xét của các thím nói em chém ghê quá,ko tin được.Em đính chính lại truyện em viết là sự thật,thím nào ko tin thì kệ
Trở lại cái đêm ấy,em đỗ con 5 tạ vào sân,bố mẹ đã ngủ hết,em lấy sách vở,kê cái ghế ra đầu ngõ học,đầu ngõ có cái bóng cao áp mờ mờ ko đủ ánh sáng,em cầm thêm cái đèn ác quy đặt lên vách tường,soi vào vở.
Cái đèn này gắn liền với tuổi thơ của em.Dưới quê đêm nào em và thằng Tỉu cũng cầm đi soi cua ốc,vớt trộm bèo cho lợn ăn.Ngẫm lại mình bây giờ thấy đổ đốn quá,có 2 tháng trời lên thành phố...dám cầm cả 1 triệu đi bao gái,chả trách mấy chị ở dưới làng em lên đây học,đi 1 về hẳn 3.
Thằng Tỉu cũng lục đục bê cái ấm nước chè tới
-vẫn chưa ngủ à
-ờ chưa
-anh với con bé đi chơi vui ko
-vui cái đéo zề,toi mất tạ dưa
-ko sợ u Xuyến mắng à
-sợ,nhưng lỡ rồi biết làm thế nào
-em khuyên anh nên bỏ nó đi.....gái thành phố khó chiều lắm
-ừm... anh cũng đang tính,chỉ có chú mới hiểu được anh
Em nhấp ngụm nước chè lên miệng,thấy ngai ngái,nhổ toẹt xuống đất
-đéo mẹ chè từ hôm kia à
-vầng.
-đm sao mày còn bê ra đây làm cái zề
Thấy mặt em nóng quá,nó bê cm cả cái ấm lẫn quyển vở chạy hộc tốc vào trong,rơi cả dép.
Hôm sau tới lớp,con bé tự dưng tốt với em lạ thường,mua nước cho em uống nữa,nó hẹn em tí ra quán trà sữa tâm sự,ặc..mày vẫn chưa chán hả con,chăn bố mày đến đồ lót chẳng còn mà đeo mà vẫn hẹn với hẹn.Em từ chối,nó nắm tay em năn nỉ,thế đéo nào mà em lại đồng ý,hay là tại con bé xinh quá.Cuối giờ em qua vay tiền thằng Tỉu.
Đến quán,con bé hỏi:
-Sao cứ ngồi yên thế? có muốn nói gì với người ta không?
-ơ cậu rủ tớ ra đây mà
-ừ,tối qua chơi về vui koh
-Vui cái con mẹ cháu à
-ơ cái gì đấy
-ko ko,tớ bảo mẹ là đi chơi với cậu về vui lắm cơ
-trước tới giờ tớ thấy Chén rất tốt với tớ
-thật á
-ừ,kèm tớ học này,quan tâm tớ này còn dắt đi chơi với mua đồ nữa,mà không có đòi hỏi cái gì hết ấy.
Em đéo nói được gì, kệ mẹ cho nó tán tỉnh,lúc đấy thú thực với các thím là đang xót tiền,bố bảo cũng đéo dám tán gái,tán mà đổ thì có mà bốc cám mà ăn.Cuối cùng thì em với nó đi về,dĩ nhiên tiền trà sữa là em giả.
Bấy giờ em cứ tưởng em ấy yêu mềnh thật,đèo em ấy một tay lái xe,một tay sờ đùi,cơ mà sướng phết.Tới cửa nhà con bé,nó quay mặt hun em một miếng vào má.
Làm em "dải cả cứng"
-Tớ vào đây,bai bai......À quên,Chén học hát đi nhớ,mai hát cho tớ nghe,ko là đấm lòi mắt đấy
Hờ hờ em đi về nhà,trong long vui sướng thì bất ngờ thấy mẹ, 2tay chống nạnh chờ trước cổng.Em quay đầu xe chạy,ông già đéo biết từ đâu xộc tới,đạp em ngã con mịa xuống vệ đường,bà già chạy ra cầm đòn gánh phang tới tấp, ông già đạp một phát vào mặt em,em ngất tại chỗ.Lúc mở mắt dậy thì thấy mình đang ở trạm y tế,bên cạnh là thằng Tỉu.
-Thánh họ nhà mày nhớ
-ơ tỉnh rồi à
-thằng đàn bà,mày thích mách lẻo không
-tao cứu mày,mày còn ko cảm ơn
Sau đó em được biết, nó bảo với mẹ em là em đánh lô xịt mất 1 triệu.ĐKM thằng ngu
**Tiếp 26/7
Đọc đến đây thì các thím cũng biết bố mẹ em ác như thế nào rồi đúng ko,nhưng mà phải ác thì em mới nên người được.Nghĩ lại cũng may thằng Tỉu nó nói xịt lô nếu nói đúng thì ba má em lên tận trường để chửi con bé kia mất.Bổ sung thêm là có thím đã chụp được ảnh và bảo đó là em,thề là không phải nói điêu cả nhà em chết,tội nghiệp cho cái chú trong ảnh,bị em vạ lây
Trở lại câu chuyện,chiều hôm đó em về nhà với cái má băng một miếng,chắc các thím cũng đoán được việc gì đã xảy ra rồi đấy.Bố bắt em úp mặt vào tường,dùng cán chổi đánh em chục phát,rồi ổng bắt em hứa
-huhu,bố mẹ ơi con hứa lần sau con không thế nữa
-thế cái gì
-thế là không bao giờ đánh lô,ko đi chơi quán nét,học hành chăm chỉ,phụ giúp việc nhà,huhu
-thật không
-thật ạ
-được rồi lần này bố tha,mày còn thất hứa thì tao đuổi ra khỏi nhà nghe ko
Cuối cùng bố mẹ cũng tha và đi làm trước,lúc đó khoảng 8 rưỡi tối,em định học bài cơ mà đau mông quá nên ra quán nét viết tâm sự lên voz.
9 rưỡi tối em ra trông xe dưa cho ba má,đi qua nhà con bé Y,con bé nhìn thấy cũng mò ra chỗ em,lúc ấy bố mẹ đã về ngủ hết,
-òa.Nó hù em từ sau lưng
-ối ồi ôi,con chó nào hù ông đấy
-ơ,Chén bảo ai là chó
Đéo biết nó giả ngu hay ngu thật nữa,chửi thẳng vào mặt mà còn ko biết.Em xin lỗi nó,kê cái ghề cho nó ngồi cùng
-sao mặt chén lại băng thế này
-chiều nay tớ gặp cướp,trên Phạm Văn Đồng,đang lái xe đưa hàng trên ấy về,thấy một chị bị hai thằng đi xe máy nó giật túi xách,ko quản tính mạng tớ úp vỉa cho 2 thằng ấy vào vệ tường,bọ nó đấm tớ một trận,tớ nằm một đống,cái chị đi đi đường đến chửi vào mặt tớ : "sao mày ngu thế hả em"
-ơ sao lại vậy
-túi của con mụ ấy chả có gì,đeo cho oai,chính mồm mụ ấy nói với tớ
-ghét cái bọn đấy
Nói xong con bé hôn nhẹ lên cái má bên kia của em,mội mềm ế như cái phao câu ấy,nó tựa vào vai em,hạnh phúc lắm các thím ạ.Bỗng nhiên thấy buồn đái quá kêu nó đi về đi,mặc dù trong lòng vẫn muốn ngồi tiếp.
-nhớ mai hát cho tớ nghe đấy nhé
-ờ biết rồi
Đợi nó đi hẳn,em chạy ra vệ đường tàu đái rồi về,lúc lên xe thấy cái đĩa CD trên ghế,dự là bố mới mua,em mở lên,nhạc hay thật,có cái bài "đi âu âu"của anh Lương Gia Huy,em học thuộc để mai hát cho nó nghe.
Hôm sau tan học,lúc đèo nó về
-Chén hát cho tớ nghe đi xem nào
-ừ
-nhanh lên
-Lần đầu gặp em anh chĩ muốn kêu lên là đi âu âu,và lần gặp sau anh cũng chỉ kêu lên là đi âu âu...
Hát xong con bé hỏi là muốn âu âu thật à,em đéo biết âu âu là gì,nên cứ ờ bừa 1 tiếng,nó hỏi tối nay nhà Chén có ai không.Tối nay ông bà già tớ về quê lấy dưa, sớm mai mới lên,con bé hỏi tiếp cái địa chỉ nhà em,em cũng cho nhưng mà hơi lăn tăn.
Miêu tả lại cái xóm trọ nhà em,ngõ bé tí,toàn dân tứ xứ về nên mất dạy lắm,ngày nào cũng chửi nhau,đéo biết chó má nhà ai thả ra,ỉa bậy lung tung,như cái bãi mìn ấy,em mà đến thì ngại bỏ mịa,với lại nhà em là nhà đi thuê, vừa bé vừa hôi,ko biết có phiền gì không.
Độ 6 giờ tối con bé đến,em đang ỉa,
-Chén ơi,cậu có nhà ko
-có có
-tớ trong này
-eo,đang đi vệ sinh à,sắp xong chưa
-rồi cơ mà cậu lấy cho tớ cuộn giấy vệ sinh bên cạnh cái nóc tủ lạnh,phòng trọ thứ 3 bên tay trái với
Sau khi lau chùi xong thì em đi ra ,con bé mua 1 hộp Gà Cây ép xi,2 đưa ngồi gặm,15 phút sau thì xong
-bây giờ làm gì hả Chén
-ko biết
-âu âu nhớ
-âu âu là cái gì,nghe nhạc á
Nó nheo mắt nhìn em,tát em 1 cái"...giả ngơ này",đẩy em vào góc tường,lột áo,cửi quần dài,đéo mẹ, em không ngờ số phận mình lại bất hạnh như thế này,trên người còn mỗi cái quần đùi hoa xuyên chi 2 tuần thay 1 lần.
18 năm em giữ gìn không ngờ vì 1 bữa gà cây ép xi mà bao nhiêu công sức đổ xuống sông xuống biển.May lúc đó thằng Tỉu nó đạp cửa đi vào,trên tay cầm bát cơm với hộp ruốc
-Này u Xuyến điện bảo tao mang cơm cho mày
Vừa dứt câu,nó trợn tròn mắt,mồm há ra,nước dãi chảy cả vào bát cơm của em.Ba đưa nhìn nhau,con bé khoác vội cái áo,chạy ra ngoài.Thằng Tỉu đưa cơm cho em,kêu ăn đi ,còn nó thì chạy nhanh ra ngoài.Không biết hôm sau có chuyện gì mà con bé dỗi không nói chuyện với em nữa.
**Tiếp 27/7
Kể đến đây thì em thấy mình hư hỏng lắm rồi nhưng mờ vẫn cố gắng tiếp tục sau này nhìn vào cái thớt tâm sự của trai tỉnh lẻ say nắng gái thành phố mà hối hận.
Con Y nó dỗi em cả ngày hôm đó,em hỏi nó cũng ko trả lời. Giận à,kệ cm em đấy,anh có làm gì đâu.Tối về ra ngoài đầu ngõ hóng mát,thằng Tỉu lom khom bê bộ cờ tướng với ấm chè đến
-Làm 1 ván nhớ anh Chén
-ờ nhưng từ từ đã cho tao hỏi mày cái này
-anh hỏi đi
-mày có biết sao con bé Y nó giận tao ko?
-có,tối qua,lúc em mang cơm cho anh ăn ấy,gặp con bé với anh áo sống hớ hênh dự là đến ko đúng lúc rồi,em mới chạy ra ngoài,thấy con bé dẫm phải bãi cứt to tướng ở giữa sân ngã mẹ xuống đất,nó đứng dậy lấy xe về thẳng,em cầm xẻng hót xong vào học bài
-thảo nào,mấy con chó xóm mình đểu vãi,toàn rình sân dãy trọ mình ỉa
-chó nhà bà Xoan đấy,nhà có 2 mẹ con mà nuôi tận 4 con chó
Tối hôm sau hai thằng đi đánh bả mấy con chó đấy.Sáng sớm đã thấy mụ đứng trước cổng déo tên mấy thằng chộm chó lên mà chửi
Đến lớp con bé vẫn ko nói nửa lời,em chủ động xin lỗi luôn
-Này,tớ xin lỗi Y nhé
-có làm gì đâu mà xin lỗi
-đi,làm lành nhớ
-phải có cái gì chớ
-mấy hôm nữa tớ chở đi chơi nữa nhá
-ko bít ,đừng để tớ leo cây là được,đồ ngốc
Sướng quá các thím ạ,trong giờ hai đứa cứ cầm tay nhau mà ko muốn buông,tối về trông dưa thấy con bé xách nước mía ra cho mềnh,mua cho em 1 cái mũ,2 đưa ngồi mút nước mía
-trưa thấy Chén đội cái mũ rách quá,tớ mua cho này
-ha ha,lần sau ko phải thế,tốn tiền lắm,bao nhiu đây
-2 trăm
-eo ôi,thôi ko dám nhận đâu này
-ko nhận là dỗi
Con bé dễ thương quá,khách đến mua dưa nó còn phụ em bê dưa cho người ta sờ nắn,ăn thử cơ ạ.Em thấy nó cũng thật lòng với em,10 giờ tối vãng khách em chở nó đi chơi,bằng ô tô riêng,oai không!Tất nhiên là em đâu có ngu mà đi ăn với lại đi xốp binh,chở lòng vòng hóng mát thôi.Nó đòi em vào chỗ nọ chỗ kia mà em đéo đồng ý,lúc về thấy mặt xị cái thằng cụ, như nhà có đám.
Nhắc đến đám lại nhớ cái hồi lớp 9,bố ông hàng xóm mới mất,em với thằng Tỉu tới ăn trực bị nó chửi,bực quá 2 đưa mới vào trong nhà,cướp mi cờ rô của ban tang lễ
-chũng cháu xin chia buồn với gia đình,trong không khí u ám,tang tóc,đầy một màu đen u ám này,chúng cháu xin được hát 1 bài như để tiễn đưa hương hồn ông về nơi an nghỉ cuối cùng tại nghĩa trang quê nhà
-Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng..hai..baa
Mấy đứa cháu trong cái nhà đó đuổi em gần chết,thằng Tỉu bị đánh cho tím mắt,em may ko sao,đám zai làng nó khen bọn em quá trời.
Về tới cửa nhà con bé thì đã 12 giờ đêm,con bé hơi bực em,kệ đời coi như không biết.Tối hôm sau đánh xe dưa từ chợ Trương Định về thấy một anh đi Ét Hát đèo 1 em chân dài dáng trườn,quần tooc áo ba lỗ,cái mông quen quen,vượt lên thì đúng là con bé rồi.Về nhà không sao ngủ được,thằng Tỉu chạy sang rủ đi bán dưa,thấy cái mũ treo trên tường hỏi mua bao nhiêu đây.em bảo hai lít,nó chửi em chém gió,hôm qua đi chợ vào hỏi có 30 nghìn,chưa mặc cả.
**Tiếp 28/7
Có vài thím bảo truyện em đang thiếu tính hài hước đi,ko phải mà đó là sự thật,có như nào em sẽ kể nhiêu đó,nhưng đây là tâm sự,xin đừng bảo em chém gió.
Buổi sau tới trường có bài kiểm tra 15 phút Hóa,đương nhiên là em làm hộ rồi,con bé mặc cái áo chẽn,vươn vai,hít thở,nhìn chắc chắn lắm,em đoán là hôm qua làm việc vất vả đây mà,còn việc gì thì em đếch biết và chả quan tâm.Mùi con gái thơm thật đấy,thơm hơn cả mùi thịt chó mắm tôm,ngồi gần hít hít mà lê tê phê.Con bé hỏi em là tối nay có đi chơi ko,em từ chối
-thế Chén hết thích tớ rùi à
-đâu
-sao suốt ngày lảng tránh tớ
Bây giờ em mới hiểu được sức mạnh của tiền,tiền ghê gớm thật.Mấy đứa bạn trong lớp em cũng cặp toàn với các anh mặt già như rễ cây để moi tiền đấy thôi.KO hiểu dư lào mà con bé nó lại chọn mềnh,1 thằng bán dưa hấu.
Giờ về,em gặp con bé nói chuyện với 1 thằng trước cổng trường,lúc đầu đoán là anh em.Đoạn thằng đi ÉT HÁT định đưa môi hôn má con bé,em rút ngay quyển vở ra,che má nó lại,2đưa thơm nhau qua quyển vở.
Thằng kia phát khùng với em.
-Cai đệch mẹ mày làm gì đấy
-ơ
Con bé Y nó xin lỗi bảo đấy là bạn em,nó ghé miệng nói nhỏ vào tai thằng kia,nhưng em vẫn nghe thấy:"Bạn em nó bị điên đấy anh ạ"
Ôi bực vãi cả luyện,em hét toáng lên.
-Cái gì,cậu nói cái gì,bảo ai điên hả? hả?
-ơ tớ đâu nói cậu
-thế vừa nói cái gì vào tai thằng chó kia thế
-ĐMM bảo ai là chó
-tao bảo mày đấy,tai mày cướp người yêu tao
-ai người yêu mày
-nó,con chó kia kìa
Con bé đẩy thằng ÉT HÁT lên xe,đôi gian phu dâm phụ biến đi nhanh chóng.Thằng Tỉu đạp xe tới chở em về,đi được nửa quãng đường gặp ngay thằng ÉT Hát,nó đạp 2 bọn em một cái,Thằng Tỉu nhảy xuống xua tay
-em không quen nó đâu anh nhớ
Rồi chạy cmn mất,để lại mình em,bị đánh cho to đầu.Nó còn chửi thêm câu nữa
-liệu hồn mà tránh con Y ra,thằng nhà nghèooo
Đệch mày nói thế nghe được à,nghèo cũng có cái giá của nghèo chứ,thù này ông quyết sẽ trả thằng mất dạy
Tối về đau ko đi làm được,Tỉu nó bê sang cho em 1 bát cháo hành,bảo ăn đi cho bớt nóng,em cũng ăn,khen nó 1 câu"chỉ có chú mới tốt với anh",nó không nói gì lẳng lặng bỏ ra ngoài ngồi. Em bước theo
-Anh Chén ơi
-Gì
-mình nên thay đổi thôi anh ạ
-anh ko hiểu
-em yêu 1 đứa khác lớp,tỏ tình nhưng tạch rồi,nó cũng theo 1 thằng nhà giàu xe ga,điện thoại xịn
-hờ hờ,nín đê,có gì phải buồn cơ chứ,rồi anh sẽ có cách giúp mày
-thật à
-ừ đúng rồi đấy
-em thương anh lắm,Chén
-anh cũng thế,
-chỉ có đàn ông mới đem lại hạnh phúc cho nhau anh ạ
-anh yêu em
-em yêu anh
2 Thằng ngồi ngoài hiên ôm nhau mùi mẫn,tình cảm,lãng mạng,sao trên trời lấp lánh ,gió hiu hiu thổi,mây nhẹ bay.Trong lòng TỈU, em thấy mình hạnh phúc vô bờ.
Tôi và bạn gái xinh đẹp của tôi đã hẹn hò được hơn 1 năm và chúng tôi đã quyết định đi đến hôn nhân trong thời gian tới. Mọi thứ đều tươi đẹp đối với tôi trong thời gian này chỉ có một điều duy nhất làm tôi phân tâm đó là ……. cô em gái xinh đẹp của bạn gái tôi.
Cô em vợ tương lai của tôi năm nay 18 tuổi, hay mặc những chiếc áo bó sát người và thường thì là không mặc áo trong. Cô ấy luôn cúi thấp người mỗi khi đứng cạnh tôi và dường như luôn để cho tôi 1 góc nhìn không thể “chuẩn” hơn. Tôi không thể không để tâm tới chuyện này bởi vì cô em vợ tương lai của tôi không bao giờ làm điều tương tự với những người khác.
Vào một ngày đẹp trời, cô em vợ tương lai bé bỏng và xinh đẹp của tôi gọi điện thoại cho tôi và mời tôi đến nhà để kiểm tra lại giấy mời cho đám cưới. Khi tôi đến chỉ có mình cô ở nhà, cô đến bên tôi và thì thầm với tôi rằng cô rất yêu tôi và không thể cưỡng lại được tình cảm của mình. Cô nói rằng cô muốn có tôi dù chỉ một lần trong đời trước khi tôi làm đám cưới với chị của cô ta.
Lúc đó tôi không thể thốt ra một lời nào và cảm thấy rất lúng túng thì cô ta nói "bây giờ em sẽ lên phòng của em trên gác, nếu anh muốn thì hãy lên đó với em ".
Tôi đứng im như pho tượng và nhìn cô ấy đi lên gác. Tôi đứng đó như vậy một lúc rồi quyết định quay lại thẳng tiến ra cửa trước. Tôi mở cửa và đi thẳng đến chiếc xe máy của mình…
Thì lạ chưa kìa, trước mắt của tôi là cả gia đình nhà vợ chưa cưới của tôi đang đứng đó và vỗ tay. Với đôi mắt rơm rớm nước và giọng nói xúc động, bố vợ tương lai của tôi nói với tôi rằng “Gia đình ta rất vui sướng khi con đã vượt qua được bài kiểm tra nhỏ của ta. Ta sẽ không thể tìm đâu ra được một người đàn ông tốt và xứng đáng hơn hơn con cho con gái của ta. Chào mừng con đến với gia đình ta!”
Tôi đã vượt qua được thử thách. Tôi quả thật là một người may mắn…
………
Sau ngày hôm đó tôi đã rút ra cho mình một bài học: hãy luôn để bao cao su trong cốp xe của bạn!!!
Bản tin dự báo thời tiết ngày 1/1/2011: " Hải Phòng hôm nay, ngày sáng, đêm đen.. Đường nhiều girl, Tầm nhìn xa từ nhà đến kí túc xá.. "
ui zà.. Lại gái gú. Nghĩ lại mà thấy buồn cái sự đời.
Con gái trường này sao mà xấu vê ka lờ thế không biết.. Đã vậy lại còn chảnh nữa chứ.
Hôm nay là bọn sinh viên khóa mới nhập học, chẳng biết có mống nào ra hồn không nữa.
Trong phòng đứa nào cũng có đôi,có cặp. Riêng mình em cô đơn.
Cha chúng nó chứ, em ở nhà thì đói thấy mồ. Ấy thế mà chúng nó mỗi lần đi chơi với người yêu về là lại khoe vừa được ăn cháo lưỡi... Phê ***.
chẹp, ăn cháo chúng không no mà lại phê mới đểu chứ lị.
Nhiều khi ngĩ lại mà cảm thấy tủi thân, chẳng lẽ cứ như vậy mãi sao?. Phải kiếm cho mình một đứa để nó nấu cháo cho mình ăn thường xuyên mới được.
Nhưng thú thật với các bác, em tán gái dở lắm. Đếch hiểu tại sao mấy con lần trước tán, đứa nào cũng đều trở thành em kết nghĩa. Haiz..
Có khi nào đẹp zai quá nên chẳng đứa nào dám yêu không ta? .
Nhớ có lần đọc được cái gì gì mà nghệ thuật tán gái.. Đây đúng là thời cơ tốt để vận dụng nó đây.. Hehe..
Ngu sao mà không làm thử một lần cho biết, mình cũng chẳng mất gì đâu.
Xem nào, cách thứ nhất cần phải có xe máy ét hát, đai lần càng tốt..
Haizzzzzz, cúp 50 còn chưa có thì đào đâu ra ét hát với đai lần.
Thôi kệ , không có xe máy thì mình dùng xe đạp thử xem sao.
Nói rồi dắc xe đạp ra đứng trước cổng kí túc xá, ngồi rình xem có em nào xinh xinh thì phóng xe lại tông cho ẻm một phát.. Sau đó tỏ vẻ quan tâm, xin lỗi. Như thế em ấy sẽ bồ kết mình.
Một tiếng.. Hai tiếng.. rồi ba tiếng, chẳng thấy em nào cho ra hồn. Giữa trời nắng chang chang, mồ hôi vã ra như tắm.. May mà có mang theo chai rệt xô na lăn nách khử mùi nếu không thì mất điểm hết.
Cuối cùng trời cũng không phụ lòng người, mục tiêu là một em mặc áo dài tới giún, quần dài tới háng.. Chân dài tới nách, lông nách thì dài tới rốn.
Hình như là sinh viên khóa mới thì phải, khỏi cần suy nghĩ nhiều làm gì cho mệt óc.
Action.. ( hành động )
em leo lên xe, cong mông ra đạp với một tốc độ kinh khủng.
Đếm ngược trong vòng 5 giây.
5
4
3
2
1.
Rầm..
Rồi, xong... Thế là nhầm mục tiêu. Bỗng dưng từ đâu một con nhỏ lao đầu vào xe làm em văng ra xa đến hàng nghìn nanomét. Chưa kịp hoàn hồn thì lại bị mắng té tát vào mặt.
_ đi đứng kiểu gì thế? Không có mắt àh?
"Tiên sư nhà nó chứ, đã phá vỡ kế hoạch của ông mà còn bảo ông không có mắt, không có mắt mà ông nhìn thấy được nguyên một con cá sấu đang chống nạnh chửi mình à? ".
Con này xấu lắm các bác ạ, nói chung vẻ đẹp của nó đều được gói gọn trong câu thơ này.
" răng tung tăng đi trước, môi lả lướt theo sau.
Vừa bước tới cổng trường, răng đã vào tới lớp.."
thế là kế hoạch đầu tiên đã thất bại, chuyển qua phương án B là đánh ghen nhầm.
Cái này nó bày cho mình là chạy lại túm tóc nàng tát cho mấy tát vào mặt, lên gối thêm vài cái. Sau đó giả vờ là đã nhận nhầm người, quay sang xin lỗi, tỏ vẻ quan tâm. Em thấy làm như vậy là đang còn quá nhẹ, nhỡ may nàng không kết mình thì sao.
Thế là em quyết định tăng thêm liều lượng, từ tay không.. Em chuyển qua dùng vũ khí.
Chạy về phòng xách cái gậy phơi đồ theo, em lang thang trên đường tìm mục tiêu. Lần này may mắn hơn, vừa bước tới tiệm tạp hóa bên cạnh thì gặp một con nhỏ đang mua mắm tôm. Trông kute *** các bác ạ.
Không vội vàng như lần trước, em từ từ tiến lại gần nó. Túm tóc, xoay ngược người nó lại tát cho hai tát. Lên gối thêm ba phát nữa, tiện tay với bao mắm tôm trên tay nó mà tọng vào mặt. Mặc cho nó đang gào thét kêu cứu, em lấy gậy phang cho nó một phát. Ai dè con bé bất tỉnh nhân sự.
Phần em thì bị người dân xung quanh rượt đánh, đã vậy còn bị công an tống về đồn giam mấy tháng vì tội hành hung người khác. Khi được thả ra thì mới biết nhỏ đó phải vào viện tâm thần để điều trị. Nghe nói lúc đó nó bị em đánh cho rụng hai cái răng cửa,lúc nào nó cũng cất chúng vào túi áo. Hễ gặp ai cũng đem ra khoe " bác sĩ đánh em gãy răng nè "...
Amen.. Em đâu có biết là mọi chuyện lại trở nên tồi tệ đến thế..
Chẳng lẽ lại bỏ cuộc, không bao giờ...
Thế là em chuẩn bị phương án C: dìm nàng chết đuối, nhưng em lại không biết bơi nên không thể thực hiện phương án này được.
Chuyển qua phương án D là đốt nhà nàng, rồi cưu mang nàng.
Khi đã có mục tiêu rồi, em đi mua đầy 1 can xăng 20lít, ngồi chờ trước cổng nhà nàng. Đợi tới lúc nàng đi ra khỏi nhà rồi chạy đến phóng hỏa.
Mọi việc xong xuôi, sáng ngày hôm sau báo việt nam nét đưa tin nàng đã bị kẻ gian phóng hỏa thiêu chết.
Ax.. Ax, thì ra người đi ra khỏi nhà hôm qua là em gái nàng.
Quá tam ba bận, 3 lần thực hiện theo sách đều thất bại. Đã vậy còn hại chết 1 mạng người nữa, thật là có lỗi.
Từ đó cho tới giờ, em chẳng dám tán gái. Hix..
* * *
e hèm...............
Alo Alo ................
Định nghĩa về dê gái
Kính thưa quý vị và các bạn......kính thưa ban zám khảo....... kính thưa các thày cô giáo và toàn thể học sinh.....kinh thưa đồng bào.....kinh thưa cô gì chú bác bạn bè thân bằng có hưu gần xa....... kính thưa tất cả mọi ng`......................
Trong xã hội hiện nay. "Zê" đang là một trào lưu một điều kô thể thiếu trong cuộc sống. Ng` ng` Zê nhà nhà Zê. Vậy " Zê " là gì ? Zê bắt nguồn từ đâu ? Các đặc điểm cùa Zê ? .....v....v...v.... Chắc chắn là ít ng` trong chúng ta hiểu hết đc. Vậy Zê là bản năng của con ng`, thường đc bộc lộ ở nhưng nơi công cộng, công viên, nhà ziêng. đương fố .......... nói chung là tất cả nhưng nơi con ng` đi qua thi đều có bóng záng của Zê ở đấy. Vậy nhưng ai có thể Zê và muốn đc Zê, xin thưa là tất cả chung ta đều muốn đc Zê ng lớn ng bé ng zà ng trẻ ng zầu ng ngèo ng gầy ng béo v..v..v... Chúng ta sinh za để để Zê , an để có sức mà Zê, học để có thể Zê dc thuần thục và tinh sảo hơn. Nói chung, tất cả nhưng việc chúng ta làm đều vì Zê. Chúng ta " Sống để mà Zê. Zê để mà sống ". Vì vậy Zê có vai trò rất quan trong đối với chúng ta. Là một phần kô thể thiếu của cuộc sống.
Tuy nhiên, Zê cúng có nhiều kiểu Zê nhiều phương pháp Zê zo mỗi con ng` tự hình thành và phát triển Gu Zê của mình ziêng. Ng` zầu Zê kiểu ng zầu. Ng` ngèo Zê kiểu ngèo, Ng bé Zê kiểu bé, Ng lớn Zê kiểu lớn ...v...v...v... và còn đc chia za nhiều loại Zê mà chúng ta đã từng biết và hiểu chúng ta là loại nào trong đấy, Như Zê zà, Zê non, Zê bố, Zê con, Zê chạy lon ton, Zê nào cung có.Như vậy ,ta có thể thấy là có zất nhiều kiểu zê loài Zê và đế nắm bắt và phân biệt đc cũng ko hề zễ zàng. Nhưng với phát minh mới của tôi.mọi ng có thể hiểu đơn zản nhưng đầy đủ zễ hiểu hơn về Zê. Chúng ta có thể chia Zê thành 4 loài chính ( dùng đc cho tất cả mọi ng )
1 : Loài Zê mà chỉ Zê ng` yêu mình, vợ mình
+ Tên khoa học : Goat naive
+ Tên thường gọi : Zê non , Zê tơ , Zê ngây thơ....
+ Nguyên nhân : kô zo bất kì môt nguyên nhân zì.mà chỉ zo tư tưởng của mỗi ng`
+ Thành phân : thiểu số trong xã hôi.loài zê này zất it gặp trong xã hôi.ng nao mà gặp đc thi phải biết zìn zữ và trân trong. (một ng trong loài nay "it's me")
+ Đặc điểm nhận zạng : nhưng ng có vẻ có thái độ kiêu kì.coi việc yêu là môt điều thiêng liêng.và hiểu đc thê nào là yêu và tránh nhiên và ngiã vụ khi yêu thi mới yêu, Loài nay chắc chắn sẽ đem lại cho ng yêu nhưng cảm zác yên tâm khi yêu.và hoàn toàn thoải mái tin tương khi Zê........
+ Đăc điêm sinh lý : chỉ Zê ng yêu minh (vợ minh) ngoài za ko Zê thêm ai nữa
+ Mức độ ngiêm trọng : đây là một loài Zê tốt.cân phải nhân zống zộng zai trong xã hội
2 : Loài Zê mà kô Zê ng yêu mình (vợ minh) mà chỉ đi Zê ng ngoài
+ Tên khoa hoc : Goat normal
+ Tên thường gọi : Zê bình thường
+ Nguyên nhân : do Zê ng yêu. Hoặc là có vấn đề gì về sinh lý hoặc về tâm lý cho nên mới kô cho Zê khiến phải đi tìm ng ngoài mà Zê.
+ Thành phân : nhiều hơn loài một nhưng cúng thuộc loại hàng hiếm.
+ Đăc điểm nhận zạng : khi đi za khỏi nhà mà nhìn mặt có vẻ bưc bôi ( vì vùa bi ng yêu từ chối ). và ngay lập tức đi tìm một chô để " sả hơi ". nhưng khi sả hơi vân ko đc thoải mái, tư nhiên cho lắm.
+ Đặc điểm sinh lý : kô có gì lạ mấy. chỉ có điều Zê sẽ kô dc thoải mái. kô tốt cho súc khoẻ
+ Mức độ ngiêm trọng : kô co gì là ngiêm trọng cả.vì đây là môt điều bình thương.khi ta kô thể sả hơi đc ở nơi này thi ta phải đi một nơi khác sả hơi.đấy là bản năng của con ng.nên đây là một điều bình thường.loài này thương la tiến hoá từ loài 1 nếu ng yêu ko cho
3 : Loài Zê mà Zê cả ng yêu mình lẫn ng ngoài
+ Tên khoa học : lascivious
+ Tên thương gọi : Zê kụ
+ Nguyên nhân : do con Zê này kô đc tử tế.( chỉ cần nói thế thôi.vi chắc chắn mọi ng đã hiểu thê nào la Zê kụ )
+ Đặc điểm nhân zạng : ( chị em lên đọc kĩ phần này ) loài zê nay rất zễ nhận biêt nhưng chị em nhà ta biết đây là Zê kụ rồi nhưng vẫn đâm đầu vào ...bó tay... loài Zê này khi za đường thì mắt thương nhìn một cách hau háu. luôn để ý đến các vùng nóng, luôn sãn sàng làm quen với tất cả mọi ng ( đặc biệt la nhưng ai máu chiến hàng to....) luôn hình thành trong đầu nhưng ý đồ sấu ..... noi trung la noi vè loài nay thi cả ngay ko hết .......
+ Đặc điểm sinh lý : Zê Zê nữa Zê mãi....... đấy là trâm ngôn sống của loài Zê này
+ Mức độ ngiên trong.loai Zê nay rât là ngiem trọng.nhưng đây lại là thành phân đa số trong xa hôi.vì vây mọi ng` cần phải tỉnh tao. loài này thường là tiến hoá từ loài 2 nêu như làm loài 2 quá thuân thục.
4 : Loài Zê mà kô Zê ai cả (cả ng yêu lân ng ngoài đều kô)
+ Tên khoa học : Goat oddish
+ Tên thường gọi : Zê điên, Zê zở hơi, Zê ko bình thương, Zê kô zới tính (zới tinh thứ 4)
+ Nguyên nhân : cũng kô zo ai cả ma chỉ zo suy ngĩ của mỗi ng`
+ Đăc điểm nhân zạng : thờ ơ với Zê.khi za đương mắt thương nhìn thẳng.khi thấy " kủa ngon vật lạ " ma vẫn cứ như kô.........
+ Đặc điểm sinh lý : có vấn đề ngiêm trọng về sinh lý
+ Mức độ ngiêm trọng : cục kỳ ngiêm trọng.cung may là loài này zất ít trong xa hội
Đây có thể coi là 4 loài Zê mà có thể áp zụng đc với tât cả mọi ng.chăc đến bây h mọi ng cũng đã tụ dánh zá xem mình thuộc loai nào rôi. Hi vọng mọi ng` hãy nắm bắt và nhớ để có thể phân biệt mà phòng ngừa và tìm cho mình đc Gu Zê mà mình tâm đắc nhất.
Tất cả chúng ta đều phải Zê .anh Zê chị Zê cô Zê chú Zê ...v..v..v.. nhưng chúng ta phải Zê một cách co văn hoá.
Zê la một điêu tất yếu là một điều kô thể thiếu trong cuộc sống
Zê đem lai cho chúng ta nhưng zây phút thăng hoa.thoái mai.zúp chúng ta có thêm động lục để làm để tâp rèn luyên để có thể có đc nhưng buổi Zê đc thăng hoa hơn fê fa hơn tuỵet ziệu hơn và zất zất nhiều tác zụng khác nữa.......
Chúng ta phải ren luyên đê sao cho Zê đúng cánh Zê co văn hoá (loai 1). Là một công zân trong xa hôi hien nay.chúng ta can phải nâng cao tâm hiêu biết và tuyên truỳên, làm nhưng gì có thể đế góp phần cho xa hội ngay càng Zê hơn (Zê co văn hoá hơn)
Cuối cùng tôi xin chúc mọi ng có thể tụ đánh zá và zèn luyện bản thân mình để co thể Zê tốt hơn.vùa zúp mình vùa góp phân xây zụng đât nước.
ZÊ MUÔN NĂM
Ban tổ chúc xin chân thành cảm ơn những góp ý và chia sẻ của quý vị và các bạn.
Đứa em hỏi chị : Tại sao mọi người thích làm "chuyện ấy" thế ?
- Thì cũng giống như mày thích ngoáy mũi mà
Thế con trai sướng hơn, hay con gái sướng hơn?
- Thế mày ngoáy mũi thì mũi sướng hay ngón tay mày sướng ?
Thế tại sao khi con gái bị cưỡng.....thì sao lại không sướng ?
- Thế có kẻ chọc tay vào mũi mày thì mày có sướng nổi không ?
Thế tại sao con gái đến tháng thì không làm chuyện đấy ?
- Mày chảy máu cam thì có muốn ngoáy mũi nữa không ?
Gửi ông! Tôi vừa nhận được thiệp mời của ông cách đây 2 phút. Thế là tôi sắp toi vài lít, còn ông sắp toi cả cuộc đời...
Giờ này, tôi có khuyên nhủ chắc cũng không nhằm nhò gì, bởi khi ông trao nhẫn cưới cho vợ ông cũng có nghĩa là vợ ông đã xỏ nhẫn cưới vào... mũi ông. Đấy, chúng ta luôn thua từ khi trọng tài thổi còi bắt đầu hiệp đấu. Chỗ bạn bè, tôi muốn ông chuẩn bị tinh thần để hiểu hai từ khác âm nhưng đồng nghĩa: “lấy vợ” và “đi tù”.
Mụ vợ tôi (thư này dành riêng cho ông nên tôi gọi như vậy, nếu mụ ấy biết thì tôi từ án treo chuyển vào trại, từ 6 tháng chuyển sang chung thân, từ chung thân đến tử hình... mong ông giữ mồm giữ miệng cho), mụ vợ ông và các mụ vợ trên đời tuy không cùng cha, cùng mẹ nhưng đều giống nhau bởi dòng máu chiếm hữu lúc nào cũng chảy rần rật. Mụ ấy đổ đồng tình yêu và sự chiếm hữu.
Cái thân xác này, mụ chiếm hữu đã đành, nhưng cái khoảng thời gian bé tí tẹo vênh ra vào giữa giờ ăn trưa cũng bị mụ kiểm soát chặt chẽ. Giờ trưa nghỉ ngơi tí chút, Yahoo Messenger phải vàng khè, thi thoảng mụ xì-pam một cái. Không thấy thì mụ gọi điện thoại, gọi bàn, di động, không được thì mụ gọi cho đồng nghiệp.
Ông có tin không, 8 năm nay, chưa bao giờ tôi thoát khỏi tầm mắt mụ. Mụ gọi thế là yêu, là quan tâm, lo lắng... Mỗi lần thông báo đi công tác là tôi phải lấy tinh thần, mở miệng như người có lỗi và y rằng mặt mụ dài như cái bơm. Mụ buồn vì không có chồng trong 2-3 ngày, còn tôi như mở cờ trong bụng vì không “bị” yêu thương, lo lắng ít nhất trong 48 giờ.
Mụ thuê ôsin để trông con, còn mụ rảnh rang để... trông tôi. Năm thì mười hoạ mụ mới cấp cho cái “quota” được đi bù khú với đám bạn 10 năm không gặp. Mà đám bạn đó, ai, ở đâu, làm gì, điện thoại bao nhiêu... mụ đều lưu trong bộ nhớ phi thường mà đôi khi tôi nghĩ người trần không mấy ai có. Và suốt cái buổi nhậu hiếm hoi ấy mụ cứ réo rắt gọi. Nghe ồn ào thì mụ hỏi: “Tại sao ồn thế, có phải nhậu xong rồi rậm rật đi karaoke bàn tay vàng?”. Im lặng thì mụ dán tai vào, rít lên: “Tại sao yên tĩnh, có phải rửng mỡ mò vào nhà nghỉ?”.
Nếu đêm đó tôi mà về muộn thì quả là thảm kịch. Biết mình có lỗi, tôi rón rén bước vào nhà, vén màn thất kinh khi thấy mụ tóc tai dựng đứng, mắt thâm quầng, ngồi nhìn trừng trừng lên trần nhà (sau này tôi mới biết mụ quả là cao tay, mụ vẫn ngủ, ngáy ngon lành, nhưng khi nghe tiếng kẹt cửa, mụ ngồi phắt dậy, xõa cho tóc tai dựng ngược, quệt tí phấn mắt màu chì vào quanh mắt, rồi ngồi chờ chồng như thể từ kiếp trước). Cho dù có mệt rã rời vì bia rượu, tôi vẫn cố gắng trả đủ bài vì đó là phép thử của mụ.
Vậy mà sáng sau, chưa kịp hồi sức, đã nghe thấy tiếng mụ sa sả, xoong nồi xủng xoảng, mụ quát chó, chửi mèo, đánh con chí chóe... Và tôi, cố lết tấm thân xác bèo nhèo - 8 năm trước còn lịch lãm, hào hoa nhất lớp (ông biết mà) - dắt xe ra khỏi cửa, đứa lớn ngồi sau, đứa bé ngồi trước (mà vẫn thò tay cấu nhau), khăn bịt mặt, nón trùm đầu, sữa, cặp sách... lôi thôi như dân tị nạn.
Than ôi, làm người đã khổ, làm chồng còn khổ hơn gấp bội. Đôi khi (nhất là khi tôi nộp cho mụ một cục tiền), mụ cũng nới chút đỉnh cho tôi “thở”, nhưng cũng chỉ là “thở hắt”, nhất quyết không cho “thở dài”. Về nhà, nếu tắt điện thoại thì mụ tra: “Sợ em nào gọi hay sao mà tắt”, nhưng cứ có điện thoại gọi đến là tôi giật mình thon thót. Không nghe cũng chết mà nghe thì con người mất hết văn minh, lịch sự. Tôi phải nói thật to, càng ông ổng càng tốt, càng thô bạo (mày, tao, ông, tôi) càng tốt, đi lại thật hoành tráng, vung chân, vung tay dù có khi đầu dây bên kia chỉ hỏi mỗi câu: "Tài liệu để đâu?". Nếu tôi nói nhỏ thì mụ sẽ cho là có vấn đề, mụ sẽ khảo, sẽ tra cả đêm cho ra vấn đề... vì sao nói nhỏ.
Thực ra mụ (và các mụ) lo hơi thừa, thân thủ phi phàm như các mụ thì tôi (và chúng ta) là vỏ quýt chứ có là vỏ dừa mụ đâm cũng thủng. Ông có biết, khi về nhà bộ mặt của lũ chúng ta phải thế nào các mụ mới hài lòng không? Câu hỏi không bao giờ có đáp án, bởi: Nếu ông cáu gắt: Mụ cho là ông có bồ ruồng rẫy vợ con. Ông vui vẻ: Mụ cho là ông có bồ nên phởn phơ, hứng chí. Ông chu đáo: Mụ cho là ông có bồ nên thấy cắn rứt, hối hận. Nói chung, trong mắt các mụ vợ tự cho mình là Sơ-lốc Hôm, kiểu gì ông cũng “phải” có bồ. Mụ xấu cũng bảo tại chồng, già cũng bảo tại chồng (thời gian mụ dành để quản thúc đâu có chịu vào sa-lông làm đẹp bao giờ).
Tuần rồi, xem chung kết hoa hậu, tôi toàn nhìn... ngón chân cái, thi thoảng mới dám liếc trộm mấy em. Triết lý cơm - phở luôn đóng đinh trong đầu mụ, mà mụ đâu có biết cơm có thể ăn cơm nguội hoặc chiên, chứ phở có ai ăn nguội hay chiên bao giờ. Cơm dù không ngon nhưng ngày nào người ta cũng có thể ăn, còn phở thì ai có thể xơi triền miên. Nói chung, lấy vợ là đi tù, đó là chân lý (dù rằng ông vẫn một lòng yêu quản giáo).
Ông cứ chuẩn bị tinh thần đi, cái gia đình lý tưởng mà ông mơ ước rồi sẽ thành cái cối xay 1 chức năng, xay hết mọi ước mơ trai trẻ thành món sinh tố bèo nhèo. Hôm nay, tôi có hẳn 1 giờ tự do, dĩ nhiên tôi phải nói dối mụ, phải huy động bạn đồng nghiệp, phải lạy lục em lễ tân để lỡ mụ có kiểm tra. Nhưng tôi mất 25 phút viết thư cho ông, còn 35 phút nữa tôi phải đi lai rai cốc bia với bạn bè trước khi... chui về lồng.
Giờ này năm sau, nếu ông quá bức xúc, cứ đến tôi, tôi chỉ cho ông cách khởi nghĩa mà không bị dìm vào bể máu. Tôi đi đây. Không, tôi bắt đầu khởi nghĩa đây. Cũng phải chọn quán bia gần gần, vì còn cái đồng hồ công tơ mét nữa chứ...
Chào ông, Mr. Hạnh Phúc.
1. Lâu ngày không được xuất binh, BUỒN chết
2. Nhịn cả ngày, cuối cùng được ra, MỪNG chết
3. Trăm triệu anh em cùng xông lên, CHEN tới chết
4. Sau khi ra, phát hiện chủ nhân tự giải quyết, UẤT ỨC chết
5. Bị bắn xuống đất, TÉ chết
6. Bị bắn vô tường, đụng BỂ ĐẦU chết
7. Bị giấy vệ sinh chùi, KHÔ chết
8. Sau khi bị chùi xong, lại bị quăng vô thùng rác, THÚI chết
9. Cuối cùng cũng được chính thức lâm trận, đứa đầu tiên tới đích, ĐẮC Ý chết
10. Đứa thứ hai tới đích, biết đã trẽ một bước, TỨC chết
11. Đứa thứ ba tới đích, thấy người ta cặp cặp đôi đôi, GHEN TỊ chết
12. Không tới được đích, thuận đường ngắm cảnh, lạc đườc chạy lòng vòng CHÓNG MẶT chết
13. Thể lực kém, trên đường xông pha MỆT chết
14. Tới được đích, không tìm được trứng, THẤT VỌNG chết
15. Tới được đích, tìm được một trứng, MÃN NGUYỆN chết
16. Tới được đích, tìm được hai trứng, SUNG SƯỚNG chết
17. Được một trứng tiếp nhận, TỰ HÀO chết
18. Được hai trứng tiếp nhận, UY PHONG chết
19.Bị trứng từ chối, NHỤC NHÃ chết
20. Bởi vì sử dụng biện pháp an toàn, nguyên băng vô bao, anh em một nhà ĐÈ nhau chết
21. Bao bị cột lại, NGỘP chết
22. Phát hiện bao bị thủng lỗ, VUI MỪNG chết
23. Giành giật xông pha, ai ngờ bao bị quăng vô nước, chết CHÌM
24. Ở trong nước thấy nòng nọc dáng vẻ giống mình nhưng lại đen thui như cục than, CƯỜI chết
25. Trong khi cười miệng há quá to, nuốt vô số anh em, BỂ BỤNG chết
26. Lần thứ hai xuất phát, thấy đứa nào đứa nấy toàn nước miếng, TỞM chết
27. Chưa kịp bị tởm chết, bị tắm dịch AXÍT chết
28. Những anh em có trách nhiệm, bị đem đi lạc quyên, bỏ vô tủ đông, LẠNH chết
29. Chống chọi được với cái lạnh, nhưng bởi vì quá lâu không được sử dụng, CHỜ ĐỢI tới chết
30. Trừ một thằng duy nhất nên người, còn lại chết láng.
Các đồ đệ của ta, khi các con đọc được tờ di chúc này có lẽ thầy đã không còn tồn tại trên cõi đời này nữa.
Có lẽ thầy sẽ gặp Phật Tổ Như Lai trước khi chúng ta thỉnh được chân kinh. Trên đường thỉnh kinh liên tục gặp nạn, rơi vào tay của các loài yêu tinh, nên thầy e rằng ngày thầy bị "lên đĩa" làm mồi nhậu cho yêu quái cũng không còn xa.
Thầy đã tính hết rồi, sau khi thầy chết, các con chia hành lý của thầy sẽ phát hiện ra bức di chúc này. Rồi thì ai cũng về chốn cũ. Ngộ Không về Hoa Quả Sơn để trở về với cuộc sống rừng rú, cách xa với văn minh đô thị. Bát Giới trở về Cao Lão Trang, khỏi nói thì thầy cũng biết con sẽ về đó, vì chắc con vẫn còn ấm ức về vụ bị làm "con rể hụt". Ngộ Tĩnh thì chắc sẽ trở về Lưu Sa Hà để tiếp tục làm hải tặc danh tiếng một vùng, khiến không ai dám bén mảng đến khúc sông đó.
Trong ba đứa đồ đệ thầy tâm đắc nhất là Bát Giới. Con đã thể hiện được bản năng của người đàn ông mọi lúc mọi nơi, thậm chí giữa vòng vây của yêu tinh.
Con thật mãnh liệt và đầy nam tính, không giống như Ngộ Tĩnh nó khù khờ ngu ngơ nên không có khả năng như con. Còn về phần Ngộ Không, thầy nghĩ tâm sinh lý nó có vấn đề, thầy chỉ thấy nó lo chém lo giết, không hề thấy nó có cảm xúc về chuyện tình cảm nam nữ. Thầy đã hai lần đuổi nó, chỉ vì thầy sợ nó không yêu con gái mà chuyển qua yêu con trai thì chết. Mà trong bốn thầy trò ta thì thầy đẹp trai nhất, nên thầy sợ nó sẽ... thầy... Nên thầy kiếm cớ đuổi nó đi. Nhưng mỗi lần đuổi nó thì lại bị yêu quái "củ hành", thầy nghĩ chắc thằng Ngộ Không có thông đồng với tụi yêu quái, chứ không thể có chuyện trùng hợp nhiều như vậy được.
Bát Giới à, về mọi mặt thầy đều không trách gì con. Nhưng thầy vẫn ức chế nhất là vụ con cứ trốn đi mát-xa một mình mà không rủ thầy. Chắc con sợ tốn kém chứ gì? Nhưng dù sao ta cũng là thầy con, chơi phải đẹp hơn con chứ, tiền thì với ta đâu có thiếu, chỉ cần ta a lô một cái là vua nhà Đường lập tức chuyển khoản ngay. Với tính tình của con như thế thì kẻ làm thầy như ta đành chịu, trong hành lý còn một một cọc ngân phiếu coi như là quà ta để lại cho con khi ta đi xa.
Còn riêng Ngộ Tĩnh, tuy con ít nói nhưng thầy rất hiểu con. Thầy hiểu con cũng không kém gì Bát Giới, nhưng vì vụng về trong ăn nói nên con không có cơ hội bộc lộ thú tính của mình. Thầy biết, nhiều đêm thâu, các huynh đệ thấy con cặm cụi ngồi đọc sách, họ cứ tưởng là con vì kém hơn họ nên thức đêm để đọc cho thuộc kinh Phật. Ban đầu thầy cũng nghĩ như họ, cho đến khi thầy biết được cuốn sách mà con đọc tên là Cô Giáo Thảo. Kể từ đó, thầy hiểu con hơn Ngộ Tĩnh à. Con chắc không ham tiền mà chỉ yêu "sách" đúng không? Thầy để lại cho con vài cuốn tương tự như loại con thích trong tay nải của thầy. Con hãy hiểu cho thầy, cái gì thầy cũng phải uyên thâm hơn các con mới xứng đáng làm thầy được.
Cuối cùng thầy muốn nói với Ngộ Không. Thầy biết con mang "bệnh lâu năm mà giấu". Sao con không nói ra để thầy và hai đệ giúp? Thầy đã cố gắng không cho con lạc lối nên mới đuổi con, thầy sợ con nhìn thấy thầy “kute” quá mà bộc lộ bệnh thì khổ. Nhiều khi phát bệnh con không làm gì được, nên đâm ra ức chế, mà khi con ức chế thì khổ cho đám yêu quái bị "củ hành" nhừ tử. Đôi khi thầy cũng niệm chú để tiêu bớt đi tà tâm của con. Nhưng không sao, thầy ra đi, thầy để lại cho con cây trượng bằng “dzàng” nguyên chất. Con mang đi bán lấy tiền mà sang Thái Lan rồi tùy ý lựa chọn giới tính con nhé! Nếu vẫn thiếu thì tháo luôn cái vòng kim cô ra mà bán. nó cũng được làm bằng “dzàng 9 con 4” đấy con ạ!
Câu thần chú để mở vòng kim cô là "Ớ... ớ... ứ... ứ... ặc... ặc". Chúc con sớm trở thành một con khỉ đực bình thường.
Cuối cùng chỉ mong các con ghé Đại Đường thông báo với vua Đường là: "Đường Huyền Trang đã thành mồi nhậu khi đang làm nhiệm vụ".
Chúc các con có quãng đời hạnh phúc khi trở về vùng trời của mình!!!
Em thân yêu...
Anh viết thư này cho em để kỷ niệm một năm ngày chúng ta chung sống. Với tất cả lòng chân thành và biết ơn sâu sắc, em hãy tin rằng đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của đời anh. Thế nhưng ai cũng biết, cuộc đời có nhiều khía cạnh và nói được đầy đủ các khía cạnh đó là điều tuyệt vọng. Vậy nên anh chỉ nhấn mạnh đến lĩnh vực mà anh thích nhất, thành thạo nhất và em giỏi nhất: Chế tạo các món ăn!
Anh thấy mình phải có trách nhiệm, có vinh dự phát biểu rằng trong lĩnh vực nấu ăn, em là một nghệ sỹ thực sự. Khả năng cao nhất của nghệ sỹ là sáng tạo và tìm tòi, mà em thì có một sức sáng tạo, pha trộn và ngẫu hứng tới vô biên.
Ngay buổi sáng đầu tiên sau đêm tân hôn, anh được hiểu rằng cháo và cơm thực ra không có ranh giới. Món, hay còn gọi "cái em múc ra từ nồi" là cháo, cơm hay súp đều được cả. Nó đều có độ hạt, độ nhão và độ dính giống như nhau.
Để ăn với thứ dinh dưỡng "lai tạo" ấy, em đưa ra một đĩa thịt kho mà màu sắc làm cho đêm đen cũng phải ghen tỵ. Nói về cách thái, đá tảng cũng còn chào thua, về độ cứng, gạch còn kém xa. Và đặc biệt là độ mặn, cứ cắn một miếng thịt cần uống 2 lít nước. Món thịt kho đó bùng nổ đến nỗi nếu bọn khủng bố mang được lên máy bay, anh tin hành khách sẽ lâm nguy.
Em thân yêu...
Anh đã biết trước là khi chung sống với em, cái nỗi ngạc nhiên sẽ kéo dài vô tận. Quả không sai!
Sau thịt, món canh của em cũng vượt lên chính mình. Đấy là lần đầu tiên trong đời anh ăn canh ruột cá nấu với nấm, với thịt băm, với rau muống. Đó là ba thứ anh nhận ra được, nhưng còn ba mươi thứ khác có hình thức và hương vị bí ẩn đến nỗi anh vừa đưa lên mồm, vừa tự hỏi rằng đâu là giới hạn chịu đựng của con người và đâu là khái niệm về dinh dưỡng tổng hợp.
Anh chỉ muốn nhấn mạnh, sau khi dùng hết một bát canh như thế, từ nay anh không còn sợ bất cứ kẻ thù nào.
Thế nhưng, hạnh phúc rõ ràng mới chỉ bắt đầu. Bữa trưa là một cuộc du lịch thực sự vào thế giới ẩm thực, giúp anh phát hiện đó vẫn còn hoang dã và du lịch ấy có tên "Du lịch mạo hiểm".
Em đã luộc một đĩa rau cải xanh mướt, mướt đến cả con sâu vẫn nằm im trên lá như ngủ ngàn đời.
Em đưa ra món thịt gà xé phay của một cụ gà đã hưởng thọ chừng trăm tuổi, khiến thịt dai như cục cao su. Cụ gà này ngày trước nhất định có tập thể thao nên hai đùi sắt lại như que.
Sau một bữa trưa chói lọi như thế, anh vui mừng kiệt sức nằm vật ra giường để đến tối được em sốc dậy, dìu tới mâm cỗ thịnh soạn mà em đã chuẩn bị suốt cả buổi chiều.
Trong cơn mê, anh chỉ còn nhớ nó gồm một đĩa cà-ri, phần "cà" ở đáy nồi, phần "ri" ở trên vung, cùng một đĩa heo quay rất nóng giòn nếu chưa cất ba ngày trong tủ lạnh.
Ngoài ra, trên bàn còn có một chậu xà lách to như chậu tắm và một con tôm nướng tẩm mật ong nửa sống, nửa tái, nửa cứng, nửa mềm, nửa xanh, nửa đỏ, nửa chua. nửa cay, nửa gầy, nửa béo.
Sau một bữa tối như thế em yêu ạ, anh chả hiểu tại sao mình còn sống đến hôm sau. Nói chung, anh chả hiểu làm sao mình còn tồn tại tới bây giờ.
Sống với em, ăn những món em nấu khiến anh trở thành người đàn ông dũng cảm, không sợ gian khổ, có hàm răng chắc khỏe, dạ dày mạnh mẽ.
Em thân yêu...
Em là một bằng chứng hùng hồn về khiếu hài hước, về lòng ngây thơ và tư duy không giới hạn của phụ nữ trí thức hiện nay.
Em, những cô gái như em, chẳng những biết chinh phục các đỉnh núi của nghệ thuật nấu ăn mà còn biết san bằng chúng.
Mãi mãi bên em.
Quê hương anh - nước mặn, đồng ... thau
Làng tôi nghèo - đất cày lên ... đá quý
Anh với tui: hai người xa lạ
Ngồi chung bàn cũng chưa chịu quen nhau
Bút bên bút ... cùng copy bài
Hai đứa zero, thành đôi tri kỉ
Đồng chí !!!
Account game anh gửi bạn thân cày
Thân gầy nhôm, nhìn chẳng khác ma cây
Lắm lúc nhớ game, hết tiền chơi thiếu
Anh với tôi biết từng cơn đói bụng
Sốt run người, ráng thức cày lè vơ (level)
Áo anh ... rách ... te tua
Quần tui ... mất tiêu ... sợi dây kéo ...
Miệng cười ... méo méo ...
Thầy cô than trời !!!
Thương nhau: lí la lí lắc như cặp đười ươi
Hôm nay trời xanh mây trắng
Quỳ cạnh bên nhau chờ phụ huynh tới
Đầu gối đau ghê ^^!
1. Lương 100 triệu/tháng, làm ở Quốc tử Giám: Sáng bê rùa đá ra phơi, tối bê vào.
.
.
2. Lương 200 triệu/tháng, làm ở bảo tàng: Sáng kéo xe tăng ra cho khách tham quan, tối đẩy vào.
.
.
3. Lương 300 triệu/tháng, làm ở công ty bia: Đứng làm bia cho bộ đội tập bắn.
....
.
4. Lương 400 triệu/ tháng, BH y tế đầy đủ, làm tại sở thú: Sáng đánh răng cho sư tử, trưa tắm cho hổ, chiều lùa cá mập ra... biển, tối lùa cá mập về..
.
.
5. Lương 500 triệu/ tháng: Thử thuốc trừ sâu cho công ty sản xuất thuốc trừ sâu, thử xong có phản ứng thì lãnh lương ngay.
.
.
.
6. Lương 1 tỷ/tháng, công việc đơn giản dễ làm, làm tại xưởng cơ khí: cưa Bom hạt nhân, lấy urani, mỗi ngày 1 quả, xong sớm nghỉ sớm, không quản thời gian
.
.
.
Nhanh chân đăng kí không hết hạn nhá ^^
Trong xí nghiệp nọ có một anh nổi tiếng là hay nói tục. Nói tục tới mức quen mồm.
Anh ta có cô bạn gái, muốn đến nhà cô ta chơi, cô gái thì ngại nỗi nhỡ anh ta quen mồm nói tục thì bố mẹ chê cười. Biết được tâm sự đó, anh ta an ủi:
- Em cứ yên tâm đi, đừng nghe bạn mồm thối như cứt ấy đơm đặt. Anh từ bây giờ sẽ không nói tục nữa đâu.
- Ðấy anh vừa nói tục là gì?
Anh chàng gân cổ lên cãi:
- Nói vậy mà là tục à, anh nói thối như cứt là sự thật đấy chứ.
- Nói vậy cũng không được! Anh phải hứa không nói tục nữa thì em mới cho anh về nhà em.
- Ðược rồi. – Chàng trai nói ngay – Anh xin thề sẽ không nói tục nữa, mả cha mả mẹ đứa nào mà nói dối em. Nếu anh chót dại thì cứ lấy phân gio, cứt đái tống vào mồm anh. Thôi cho anh về ra mắt với ông bô, bà bô em đi. Anh muốn đến nhà em lắm, tiên sư bố mấy đời nhà đứa nào mà nói dối với em.
Làm “chuyện ấy” em thấy cũng …bình thường , giống như khi đói thì mình ăn ,khát thì mình uống .Đó là một nhu cầu “chính đáng” của con người !
Đúng ra thì em đã biết làm “chuyện ấy” một mình từ lúc 13t cơ !Nhưng hồi đó em còn vụng về lắm ,”dụng cụ” cầm chưa quen tay ,lại không biết cách “xoay trở” sao cho “điệu nghệ” nên chẳng thấy “đã” chút xíu nào ! Ngược lại còn cảm thấy đau và “rát” kinh khủng !).Qua ba năm “thực hành” thường xuyên và liên tục ,đến nay em đã thu thập được những kinh nghiệm và những bí quyết “thần sầu” ,giúp cho việc “tự sướng” của em luôn đạt đến “đỉnh”!
Em nghĩ điều quan trọng trước tiên là phải biết tuyển lựa “công cụ” cho phù hợp với cái “lỗ ấy” của mình .Thị trường thì có rất nhiều “chủng loại”: cái bằng nhựa , bằng kim loại ….có cái một “đầu” , cái hai “đầu”…có cái ở “đầu” thật mịn hoặc có “lông” tua v..v…Em thích nhất là “xài” loại có lông tua ,thứ này “độc đáo” và”phê” ác chiến luôn !Khi cảm thấy mình phù hợp và “đê mê” với loại nào thì nên mua cả hộp về xài dần.Tránh dùng đi dùng lại một cái nhiều lần , vừa mất vệ sinh vừa dễ gây nhiễm trùng khi bị “trầy xước” !
Cũng xin lưu ý một điều : nếu “đồ chơi” lỡ hết trong lúc đang “ngứa” hoặc cảm thấy có “nước” trong ấy, có thể dùng ngón tay đưa vào để “giải quyết” tạm .Tuyệt đối không dùng bút bi hay bất cứ vật cứng nào thay thế vì nó có thể gây ra những tổn thương về niêm mạc ,hoặc làm rách “màng” ,chảy máu là héo luôn đời con gái !(điều này đã được các bác sĩ khuyến cáo)
Chỉ khi cảm thấy”ngứa” quá ,chịu hết nổi con gái mới phải làm “chuyện ấy”(không như bọn đàn ông ,thích là có thể “làm” bất cứ lúc nào ,thậm chí chui vào tiệm trả tiền để được “sướng” phủ phê !)
Con gái cũng không thể làm “chuyện ấy” ở chỗ đông người do rất “khó coi” , gây “phản cảm” với người bắt gặp và bị đánh giá thấp về mặt nhân cách. Thích hợp nhất là tìm một chỗ thật vắng vẻ và yên tĩnh (ở nhà càng tốt) .Cũng có thể rủ thêm bạn thân nếu cô ấy cũng thèm được “sướng” như mình .Hai người có thể giúp nhau”ngoáy” qua “ngoáy” lại ,nhưng một mình vẫn tốt hơn vì em có thể ngoáy theo ý của riêng mình. Theo em ,nên chọn lúc vừa tắm xong rồi “xử” luôn tại chỗ, bảo đảm lên đến tận cửa “thiên đường” !
Đầu tiên ,em sẽ dùng tay vén cho cái “lỗ ấy” thật thông thoáng để dễ đưa “dụng cụ” vào (với ai “cạo trọc” thì không cần làm điều này) Sẽ rất khó chịu khi để vướng vài sợi làm cản trở “công việc”.Một chiếc gương soi sẽ làm cho “chuyện ấy” thêm phần hấp dẫn .Em sẽ ngắm gương mặt đờ đẫn “phê phê” của mình trong ấy đồng thời cũng dễ dàng theo dõi để lèo lái “đồ chơi hơn .Khi bắt đầu đưa “cái đó” tiến vào vùng “nhạy cảm” em sẽ đưa nó thật chầm chậm và từ từ . Đừng hấp tấp “lụi” thẳng một lèo ,nó chẳng đem lại “khoái cảm” gì mà còn làm thủng hoặc rách cái “màng mỏng” quý giá nếu như không “thắng” lại kịp !
Sau khi đã “rà” kỹ vòng ngoài , em sẽ đưa nhẹ vào trong tí nữa .Cái đầu lông tua chạm vào tới đâu là em thấy “tê” liền ngay đến đó …Giai đoạn này em có thể ngoáy vòng tròn hoặc se se “dụng cụ” theo đường xoắn ốc .Cũng có thể vừa se se vừa “rút ra thụt vào” để “nước trong ấy” chảy ra ngoài.Em sẽ cảm thấy dòng nước âm ấm lan ra từ từ .Rồi em hơi ngả đầu một tí, hai mắt nhắm nghiền lại ….Ôi !Cái cảm giác đê mê thật không gì tả nổi .Em lại tiếp tục “dấn sâu” thêm tí nữa , xoay xoay tí nữa ….Kèm theo đó em có thể hít hà , xuýt xoa ,tặc lưỡi , rên ư ử hay im lặng mà thả hồn mình lên tận cung trăng…..
Khi cảm thấy mình đã lên”tới đỉnh” rồi , em sẽ nhè nhẹ rút “đồ chơi” và dùng lòng bàn tay xoa xoa vào bên ngoài của cái lỗ ….thật là “phê” không thể nào chịu được !
Nhiều lúc không kìm nén nổi sự “hưng phấn” em đã hét toáng lên :
Ối giời làng nước ơi ! Ngoáy lỗ tai sao mà nó sướng thế !
